Ly hôn có phải là thất bại?
Sau 20 năm hôn nhân, chị chọn ly hôn không phải vì hận thù, mà để đứng lên từ đổ vỡ, giành lại phần công bằng cho chính mình.
Ly hôn là một cơ hội làm lại chính mình
Bởi đau nhất không phải là nước mắt, mà là cảm giác trắng tay cả vật chất lẫn tinh thần.
Có một điều mà phải đến khi chính mình ly hôn, tôi mới dám khẳng định: Cái đau nhất của một cuộc hôn nhân tan vỡ không phải là nước mắt, mà là sự trắng tay cả về vật chất lẫn tinh thần.
Tôi từng nghĩ ly hôn là hai chữ dành cho những người trẻ, hoặc những người yêu vội vàng, cưới bốc đồng. Tôi chưa từng nghĩ đến ngày điều đó xảy ra với mình, một người đã ở bên chồng suốt 20 năm, cùng anh vượt qua những ngày cơm độn sắn, nợ nần chồng chất, chạy chữa cho đứa con đầu lòng bị bệnh hô hấp mãn tính.
Chúng tôi từng yêu nhau say đắm, từng nắm tay nhau vượt khó. Nhưng không ai dạy tôi rằng tình yêu có thể chết đi, không phải ầm ầm như một cơn bão, mà rỉ máu từng chút như một vết dao nhỏ. Anh dần thay đổi, ít về nhà hơn, lạnh nhạt, hay cáu gắt vô cớ. Tôi linh cảm có người khác. Nhưng tôi cố gắng nhắm mắt bỏ qua, vì con, vì tuổi tác, vì cả cái gọi là danh dự.
Cho đến một ngày, tôi phát hiện bằng chứng không thể chối cãi. Anh không thanh minh, chỉ buông một câu cụt lủn: “Tùy em. Anh không còn gì để nói”.
Tôi đứng trước hai lựa chọn: tiếp tục làm người vợ bị phản bội mà phải giả vờ không biết, hay buông tay đúng lúc và dũng cảm đứng lại với chính mình.
Tôi chọn ly hôn.

Ảnh minh họa
Tôi không còn trẻ, cũng chẳng phải người phụ nữ độc lập tài chính hay giỏi giang ngoài xã hội. Nhưng tôi hiểu rõ: nếu ra đi tay trắng, tôi sẽ hối hận suốt phần đời còn lại.
Tôi ngồi lại, liệt kê những gì đã bỏ ra trong 20 năm làm vợ, làm mẹ: Những ngày tháng không lương, không bảo hiểm, không thăng tiến. Những năm tôi gác lại ước mơ, cơ hội học hành để chăm con, lo cơm nước, đỡ bệnh chồng.
Tôi không đòi hỏi tình yêu vì nó đã cạn kiệt. Nhưng tôi đòi phần công sức mình xứng đáng được nhận. Một khoản tài chính bồi thường, không phải vì tham, mà vì cần một nền móng để tái thiết cuộc đời. Tôi đòi quyền nuôi con, yêu cầu trợ cấp rõ ràng. Tôi còn viết hẳn bản cam kết: sau ly hôn, không ai được quyền quấy rầy ai dù chỉ bằng một cuộc gọi nửa đêm.
Anh bất ngờ. Anh tưởng tôi sẽ yếu đuối như hai thập kỷ từng nhẫn nhịn. Nhưng khi tình yêu không còn, tôi buộc phải học cách mạnh mẽ như một người xa lạ, để không chìm trong tiếc nuối, để sống tiếp.
Tôi sống trong một căn hộ nhỏ, đứng tên mình. Đi làm một công việc hành chính đơn giản, đủ nuôi con và lo cho cuộc sống. Cuối tuần, hai mẹ con đi học vẽ, đi bơi, chụp ảnh kỷ niệm. Có những tối ngồi một mình, tôi vẫn buồn. Nhưng đó là nỗi buồn của một người tự do, không phải cảm giác bị mắc kẹt trong một cuộc hôn nhân mục ruỗng.
Tôi không oán hận chồng cũ. Tôi chỉ tiếc rằng chúng tôi khi còn trẻ đã không biết giữ gìn nhau. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ ly hôn. Bởi đó là điều đúng đắn nhất tôi từng làm cho bản thân và cho con.
Con gái vô tư nói một câu, tôi quyết định ly hôn
Tôi đã sống trong cuộc hôn nhân lạnh nhạt suốt nhiều năm, cho đến khi con gái khiến tôi hiểu: ly hôn đôi khi là lựa chọn tử tế nhất cho cả gia đình.
Tôi năm nay 36 tuổi, có một con gái vừa vào lớp 2. Chồng tôi hơn tôi 5 tuổi, là một người trầm tính, ít nói. Ngày mới cưới, anh quan tâm, lo lắng cho tôi từng chút. Nhưng qua nhiều năm, sự quan tâm ấy dần biến mất, thay vào đó là khoảng cách lạnh lẽo.
Chúng tôi ít khi trò chuyện. Trong nhà, nếu không phải bàn chuyện con cái thì gần như chẳng có đề tài nào khác. Tôi từng nghĩ đó là do áp lực công việc, nhưng rồi nhận ra anh đã không còn coi tôi là người để sẻ chia. Ngay cả những lúc tôi bệnh, anh cũng chỉ im lặng để mặc tôi tự xoay xở.
Có một lần, tôi thử mở lòng, bảo: “Anh à, mình cần nói chuyện nhiều hơn, không thì vợ chồng thành người dưng mất”. Anh nhìn tôi, chỉ cười gượng: “Thôi, có gì đâu mà nói”. Nụ cười hờ hững ấy khiến tôi tắt lửa trong lòng.
Từ đó, hôn nhân của chúng tôi chỉ còn lại nghĩa vụ, không còn tình yêu. Tôi từng cố níu kéo vì con, nhưng càng cố gắng, càng cảm thấy trống rỗng.
Mỗi tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm nhưng lại giống ba người xa lạ. Tôi hỏi chồng vài câu, anh trả lời cụt ngủn. Con gái dần quen với sự im lặng, cũng không hay líu lo kể chuyện trường lớp.
Có lúc, tôi ngồi nhìn hai cha con ăn cơm, thấy lòng nặng trĩu. Tôi tự hỏi, liệu mình đang giữ lại gia đình này cho con, hay chỉ đang tạo cho con một bức tranh giả vờ về sự đầy đủ?
Một tối chồng tôi báo đi ăn với đối tác, chỉ có hai mẹ con ngồi ăn với nhau. Không khí bỗng nhẹ nhõm lạ thường. Con gái vừa gắp cá vừa ríu rít kể chuyện cô giáo mặc váy mới, bạn trong lớp viết chữ xấu bị cô nhắc. Tôi cười theo con, bỗng thấy đã lâu rồi mình mới được nghe con nói nhiều đến vậy.
Rồi con nghiêm túc: “Mẹ ơi, hôm nay bạn thân của con với bạn ngồi cạnh cãi nhau, không chơi với nhau nữa. Nhưng con vẫn chơi với cả hai. Con nghĩ bạn bè giận nhau thì thôi, không cần ép buộc, chỉ cần ai cũng còn thương con là được”.
Tôi bất ngờ. Như đọc được suy nghĩ của tôi, con nói tiếp: “Nếu sau này bố mẹ không ở cùng nhau nữa, con cũng không buồn đâu. Con ở với mẹ, thỉnh thoảng ở với bố, miễn là bố mẹ vẫn thương con thôi”.
Tôi lặng người. Con còn nhỏ nhưng đã hiểu và chấp nhận chuyện chia lìa nhẹ nhàng hơn tôi tưởng.
Đêm ấy, tôi ôm con vào lòng, nước mắt rơi. Tôi nhận ra mình không cần phải cố gắng duy trì một cuộc hôn nhân đã chết chỉ vì sợ con khổ. Con bé đâu cần một mái nhà lạnh lẽo, nơi cha mẹ chỉ còn tồn tại như hai chiếc bóng. Con cần tình thương thật sự, chứ không phải sự gượng ép.
Tôi không còn giận chồng, cũng không còn trách bản thân vì đã không thể níu giữ. Chỉ đơn giản, tình yêu đã hết hạn, và chúng tôi đã đi đến cuối con đường chung.
Trước đây, tôi sợ ly hôn là ích kỷ, là cướp đi gia đình của con. Nhưng con đã dạy tôi rằng, điều quan trọng không phải là cha mẹ có ở cùng nhau hay không, mà là tình yêu thương dành cho con có còn nguyên vẹn.
Ly hôn không phải dấu chấm hết, mà là mở ra chương mới. Để tôi có thể sống đúng với lòng mình, để con gái lớn lên trong một môi trường không có sự dối trá.
Giờ đây, tôi đã chuẩn bị cho hành trình mới. Tôi tin rằng, sống thật với cảm xúc, dù khó khăn, vẫn tốt hơn là cố chấp níu giữ một gia đình vô hồn.
Con gái đã nói với tôi bằng sự hồn nhiên: “Mẹ ở đâu, con sẽ ở đó”. Và thế là đủ.
Nguồn Phụ nữ: https://phunu.nld.com.vn/ly-hon-co-phai-la-that-bai-196250826105236155.htm











