Cẩn thận rửa sạch, đổ đầy xăng rồi cho bạn mượn xe, tôi 'sốc' sau khi nhận lại
Khi nhận lại xe, kim xăng đã chạm vạch đỏ. Có lẽ trong cả chuyến đi vài trăm km, người bạn này không một lần đổ thêm xăng. Khoảnh khắc ấy, cảm giác không chỉ bực bội đơn thuần mà còn là sự thất vọng, hụt hẫng đến cay đắng.
Việc cho mượn ô tô nghe qua tưởng chừng đơn giản, nhưng với không ít gia đình, đó lại là câu chuyện chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc: vui có, buồn có, bực bội cũng chẳng hiếm. Với người ngoài, đó chỉ là một chiếc xe. Còn với người trong cuộc, nó là tài sản tích cóp, là mồ hôi công sức, là sự an tâm mỗi lần lăn bánh và kéo theo không ít nỗi lo khó nói thành lời mỗi khi giao xe cho người khác.
Thực tế cho thấy, những lần cho người quen mượn xe, hay chính mình đi mượn xe của người khác, luôn ẩn chứa "nghìn lẻ một” tình huống khác nhau. Mỗi câu chuyện là một lát cắt đời thường, đủ sức khiến chủ đề này trở thành dòng tâm sự không hồi kết của độc giả VietNamNet.

Câu chuyện mượn xe chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc. Ảnh minh họa
Dưới đây là câu chuyện của độc giả Nguyễn Tuấn Thành (41 tuổi, trú tại phường Thanh Liệt, Hà Nội) vừa gửi về cho VietNamNet:
Tôi từng nghĩ cho bạn mượn xe là chuyện rất bình thường, thậm chí còn xem đó như một phép thử cho sự thân thiết. Nhưng sau lần ấy, tôi mới hiểu rằng chỉ cần một chiếc ô tô cũng đủ để bóc trần cách cư xử và giá trị thật của một mối quan hệ.
Tôi đang sử dụng một chiếc Honda City đời 2018. Đó chỉ là một chiếc sedan phổ thông mua bằng tiền tích cóp nhiều năm, nhưng với tôi, đó là cả một gia tài.
Tôi giữ xe rất kỹ, không chỉ vì sợ hỏng hóc mà vì trân trọng từng đồng mồ hôi công sức đã bỏ ra. Xe đi đâu về là rửa, nội thất luôn sạch sẽ, và tôi có thói quen đổ xăng gần đầy trước khi cất xe trong hầm chung cư. Không phải để khoe khoang, mà đơn giản vì tôi muốn khi có việc cần là có thể lên xe đi ngay.
Trước đợt Tết Dương lịch vừa rồi, trong cuộc gặp mặt bạn bè từ thời đại học, một người trong nhóm có trình bày hoàn cảnh gia đình quê xa, con nhỏ và ngỏ ý muốn mượn xe của tôi để về quê trong mấy ngày nghỉ. Giọng cậu ta đầy háo hức, nói rằng lâu lắm rồi mới có dịp đưa vợ con về ngoại.
Nghĩ đến tình bạn nhiều năm, tôi không nỡ từ chối. Trước khi giao xe, tôi còn mang đi rửa sạch, hút bụi kỹ càng và đổ hơn nửa bình xăng, tự nhủ cho mượn thì cho mượn cho trọn vẹn, đừng để người ta áy náy.
Sau 3 ngày, người bạn đã mang xe qua hầm nhà tôi vào buổi tối muộn. Cậu ta đưa chìa khóa, cười cười vài câu xã giao rồi vội vàng rời đi. Tôi không kiểm tra gì, cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Trong đầu vẫn tin rằng bạn bè thân thiết thì không cần phải săm "soi" kỹ chiếc xe khi nhận. Tuy vậy, đó lại là sai lầm của tôi.
Vài ngày sau, khi có việc cần dùng xe, tôi xuống hầm và đứng sững lại. Chiếc xe từng sạch bóng giờ lấm lem bùn đất. Bên sườn còn có một vết xước nhỏ nhưng khá sâu. Mở cửa xe, một mùi khó chịu xộc thẳng vào mũi. Bên trong ngổn ngang giấy ăn, vỏ chai, túi nilon, bánh kẹo rơi vãi dưới sàn.

Rửa xe sạch sẽ, đổ đầy bình xăng là phép lịch sự tối thiểu khi mượn ô tô. Ảnh minh họa tạo bởi AI
Khi mở cốp, tôi thực sự chết lặng: mùi tanh nồng của cá, thịt và đồ thực phẩm ám chặt không gian, như thể chiếc xe đã biến thành một cái kho tạm bợ suốt mấy ngày liền. Với một người vốn sạch sẽ như tôi, điều này thật khó chấp nhận.
Nhưng nỗi thất vọng chưa hết. Khi ngồi vào ghế lái, nổ máy, ánh mắt vô thức nhìn thấy kim xăng đã chạm vạch đỏ. Có lẽ trong cả chuyến đi vài trăm km, người bạn này không một lần đổ thêm xăng.
Khoảnh khắc ấy, cảm giác không chỉ bực bội đơn thuần mà còn là sự thất vọng, hụt hẫng đến cay đắng. Không phải vì tiền xăng hay công dọn rửa xe, mà vì nhận ra sự vô tâm đến lạnh lùng của người bạn mình từng tin tưởng.
Tôi lặng lẽ mang xe đi rửa, hút bụi, khử mùi, rồi đổ đầy bình xăng như thói quen cũ. Mỗi công đoạn như một nhát dao cắt sâu hơn vào suy nghĩ: hóa ra có những mối quan hệ chỉ đứng vững khi chưa bị đặt lên bàn cân của trách nhiệm và sự tôn trọng.
Tôi đã định nhắn tin hỏi cho ra lẽ, nhưng rồi lại thôi. Có những thứ nói ra cũng không thể vãn hồi. Từ sau hôm ấy, chúng tôi vẫn gặp nhau, vẫn chào hỏi, nhưng khoảng cách thì không còn lấp được nữa. Sự thân thiết ngày nào đã bị thay thế bằng một lớp dè chừng vô hình.
Sau này, nếu ai đó mở lời xin mượn xe, tôi chắc chắn sẽ không còn dễ dàng gật đầu như trước nữa.
Độc giả Nguyễn Tuấn Thành (Thanh Liệt, Hà Nội)
Bạn có góc nhìn hoặc có trải nghiệm nào về chuyện mượn xe trên? Hãy để lại bình luận bên dưới hoặc chia sẻ bài viết về Báo VietNamNet theo email: otoxemay@vietnamnet.vn. Các nội dung phù hợp sẽ được đăng tải. Xin cảm ơn!











