Mùa Xuân tha phương của những đứa con miền Trung bão lũ
Tết xa quê không làm họ nhỏ lại, mà khiến lòng họ ấm hơn, mạnh mẽ hơn, để một ngày nào đó, khi được trở về, họ sẽ ôm quê hương vào lòng, bằng tất cả thương yêu đã nén lại suốt những năm tháng tha phương.

Xa quê, nhớ sao không khí cả gia đình quây quần ngồi gói bánh tét…
Ở hai đầu nỗi nhớ…
Cuối năm, Sài Gòn sáng rực ánh đèn. Người người hối hả chuẩn bị cho hành trình trở về. Thế nhưng giữa dòng người nôn nao ấy, có không ít cặp vợ chồng công nhân miền Trung chọn lặng lẽ ở lại. Tết này, họ không về quê. Không phải vì họ không muốn về, mà vì cả chặng đường mưu sinh dài dằng dặc phía trước vẫn còn quá nhiều lo toan.
Những người cha, người mẹ trẻ ấy từng mong Tết được ôm con vào lòng, nghe tiếng cười bi bô trong căn nhà nhỏ nơi quê nghèo. Nhưng rồi bão lũ, khó khăn, tiền gửi về cho ông bà nuôi con ngày một trĩu nặng đôi vai. Các cặp vợ chồng trẻ đành gác lại niềm vui sum họp, nhận thêm ca làm, nhận thêm những chuyến xe công nghệ từ sáng sớm đến đêm khuya, nhận thêm việc dọn dẹp cuối năm để gom góp được chút tiền gửi về cho gia đình trước Tết. Một cuộc gọi video ngắn với con cũng đủ làm đỏ hoe đôi mắt: “Tết này ba mẹ không về được, con ngoan nghe lời ông bà nhé”. Ở đầu dây bên này, căn phòng trọ chỉ rộng vài mét vuông bỗng trở nên trống trải hơn bao giờ hết.
Tết xa nhà với họ là gác trọ lợp tôn nóng lạnh theo từng cơn gió, là bữa cơm tất niên giản dị giữa tiếng xe đêm của Sài Gòn, là khoảnh khắc giao thừa hai vợ chồng nắm tay nhau thật chặt như để tự nhắc rằng: mình cố thêm chút nữa rồi sẽ ổn thôi. Không pháo hoa rực rỡ, không mâm cỗ đủ đầy. Nhưng có niềm hy vọng. Có tình yêu thương dành cho con ở quê. Có ước mong một ngày nào đó cuộc sống bớt chật vật để những ngày Tết không còn phải chia đôi nỗi nhớ.
Giữa đất Sài thành rộng lớn, những người công nhân miền Trung trở thành những mảnh ghép thầm lặng mà kiên cường. Họ đón Tết trong xa xứ nhưng trái tim lúc nào cũng hướng về quê nhà – nơi có cha mẹ già, có con thơ chờ đợi, có mái nhà nhỏ chở che ký ức. Tết này họ không về, nhưng từng đồng tiền tiết kiệm gửi về quê chính là cách họ mang Tết về cho gia đình mình. Và giữa giao thừa tha phương, họ chỉ mong một điều thật giản dị: đủ mạnh mẽ để tiếp tục, đủ bình an để một mùa xuân khác được trở về đoàn viên.
Xuân này con không về…
Miền Trung sau một năm oằn mình trong những đợt bão lũ triền miên. Mùa bão lũ đã qua, mùa xuân đang đến, nhưng bao nỗi lo vẫn còn đó: nhà cửa hư hại, mùa màng mất trắng, cha mẹ chắt chiu từng đồng để chạy chữa sau thiên tai, để rồi cái tết năm nay bỗng trở nên xa xỉ hơn bao giờ hết.
Sài Gòn những ngày cuối năm, nhiều sinh viên quê miền Trung vừa thi xong đã lặng lẽ gác lại ước mơ được về bên mâm cơm cuối năm. Thay vì chiếc vé xe khách quen thuộc, các em chọn ở lại tìm việc làm thêm, đón tết giữa phố thị ồn ào – nơi mà ánh đèn rực rỡ đôi lúc càng làm nỗi nhớ nhà thêm nhói.
Các em nói nhẹ như không: “Con ráng làm vài tuần, dành dụm được chút nào hay chút đó để gửi về cho ba mẹ sửa lại mái nhà, lo cái Tết đỡ tủi”. Nhưng đằng sau câu nói bình dị ấy là cả một tấm lòng thương quê, thương gia đình đến thắt lại. Tết xa nhà không dễ. Bữa cơm vội giữa ca làm thay cho mâm cơm giao thừa. Một góc trọ nhỏ thay cho hơi ấm bếp lửa quê. Tiếng chúc tết qua điện thoại thay cho vòng tay cha mẹ. Nhưng cũng chính những ngày như thế mới thấy rõ nghị lực của những đứa con miền Trung kiên cường, nhẫn nại, sống có tình, có nghĩa, luôn nghĩ cho gia đình trước cả chính mình.
Giữa những gian khó của bão lũ, vẫn sáng lên những câu chuyện tử tế, lặng thầm mà đẹp đẽ. Đó là tinh thần vượt lên nghịch cảnh, là tình quê hương bền bỉ, là sự hy sinh không ồn ào của những người trẻ đang cố gắng từng ngày để giảm bớt gánh nặng cho cha mẹ nơi quê nhà.
Mùa xuân hy vọng…
Và rồi giữa tiếng pháo hoa rộn ràng của phố thị, những người con tha phương bỗng lặng đi trong khoảnh khắc giao thừa. Không phải vì họ buồn, mà vì trong tim họ lúc ấy: quê nhà hiện lên rõ đến lạ. Mâm cơm của mẹ, mái hiên gió chờ cha, tiếng cười của con, con đường làng dẫn vào xóm nhỏ... tất cả như đang gọi tên họ, dịu dàng mà day dứt.
Tết này họ không thể trở về, nhưng tình yêu dành cho quê hương lại chưa bao giờ xa. Tết này họ ăn một cái Tết khác: giản đơn hơn, thiếu thốn hơn, nhưng đầy những hy vọng gửi gắm vào ngày mai. Và có lẽ chính những mùa xuân xa xứ như thế làm người ta hiểu sâu hơn hai chữ “gia đình”, trân trọng hơn chữ “bình yên”, và lớn lên trong những nỗ lực thầm lặng của chính mình.
Một mùa xuân tha phương, cầu chúc cho những người con xa quê có thêm sức mạnh, niềm vui và may mắn cho một cái Tết tuy giản đơn nhưng đầy ấm áp của nghĩa tình.












