Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung: Viết nhạc bằng sự tử tế và biết ơn
'Sự nổi tiếng có thể đến rất nhanh, nhưng để ở lại trong lòng khán giả thì cần thời gian, quan trọng hơn là cần sự chân thành', nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung nói.

Hơn hai thập niên gắn bó với sáng tác, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung có nhiều ca khúc nổi tiếng, quen thuộc với nhiều thế hệ khán giả. Anh định hình cách làm nghề dựa trên sự tử tế, lòng biết ơn và niềm tin vào giá trị lâu dài của âm nhạc.

Với nhiều người thuộc thế hệ 8x - 9x, âm nhạc của Nguyễn Văn Chung không hiện diện như một trào lưu nhất thời, mà âm thầm đi cùng những năm tháng trưởng thành. Những ca khúc của anh gắn với đời sống thường nhật. “Nhật ký của mẹ” vang lên trong những buổi tối yên tĩnh, “Chiếc khăn gió ấm” gắn với những rung động đầu đời. “Tình yêu mang theo” là ký ức của không ít người trẻ trong những năm tháng nhiều xao động, khi lần đầu học cách yêu, cách hy vọng và cả cách thất vọng.
Điều đặc biệt, những ca khúc ấy không cần cao trào kịch tính, không dựa vào những thủ pháp gây choáng ngợp. Nhạc của Nguyễn Văn Chung đủ chậm để người nghe có thời gian soi lại chính mình, đủ giản dị để mỗi người có thể tự đặt câu chuyện riêng vào trong đó.
Ngoài đời, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung không ồn ào, phô trương, không cố gắng gây ấn tượng. Cách Nguyễn Văn Chung nói chuyện cũng giống anh viết nhạc: chậm, chắc và luôn để lại khoảng lặng cần thiết. Anh điềm đạm, chậm rãi, mang trong mình một thứ năng lượng rất hiền - thứ năng lượng của người chọn sống tử tế với nghề, với người khác và với chính mình.

Khi được hỏi về khối tài sản âm nhạc khổng lồ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung bày tỏ: “Tôi không dám nói là tự hào. Tôi chỉ thấy mình may mắn vì đến hôm nay, tôi vẫn còn được viết nhạc”.
Câu nói ấy, theo một cách nào đó, phản ánh trọn vẹn con đường mà Nguyễn Văn Chung đã chọn. Con đường không ồn ào, không đặt nặng việc khẳng định vị trí, mà chú trọng vào sự bền bỉ và khả năng “ở lại” của âm nhạc.
Trong đời sống nghệ thuật vốn nhiều biến động, nơi trào lưu thay đổi nhanh và gu thưởng thức của công chúng liên tục dịch chuyển, việc một nhạc sĩ duy trì được cảm xúc sáng tác suốt nhiều năm không phải dễ.
Với Nguyễn Văn Chung, điều đáng quý không nằm ở việc tác phẩm của anh xuất hiện bao nhiêu lần trên bảng xếp hạng. Điều anh trân trọng hơn là việc những bài hát ấy tiếp tục được lắng nghe, được nhớ lại, được gọi tên trong những khoảnh khắc rất đời của người nghe - khi họ cần được an ủi, muốn tìm lại một cảm xúc cũ hoặc đơn giản là cần lắng lại giữa nhịp sống quá nhanh.
“Có những bài hát tôi viết từ rất lâu rồi, đến bây giờ vẫn có người tìm nghe lại, vẫn thấy hợp với cảm xúc của họ ở thời điểm này. Như vậy, với tôi, đã là một niềm vui rất lớn”, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung chia sẻ.
Nguyễn Văn Chung cũng từng bày tỏ rằng, mong muốn lớn nhất của anh không phải là trở thành một nhạc sĩ “được biết đến”, mà là “được nhớ đến”. Giữa hai khái niệm tưởng như gần nhau ấy, theo anh, là một khoảng cách dài - khoảng cách của thời gian và sự gắn bó bền bỉ.
“Sự nổi tiếng có thể đến rất nhanh, nhưng để ở lại trong lòng khán giả thì cần thời gian, quan trọng hơn là cần sự chân thành”, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung nói.

Trong cách nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung nói về âm nhạc, luôn hiện diện một niềm tin nhất quán: một ca khúc muốn có đời sống lâu dài phải bắt đầu từ cảm xúc thật, từ những câu chuyện có thể chạm vào trải nghiệm chung của con người.
“Tôi không nghĩ mình chậm. Tôi nghĩ là mình đang đi đúng nhịp của mình”, nam nhạc sĩ chia sẻ.
Anh thừa nhận việc học hỏi những điều mới, từ cách làm nhạc, cách phát hành đến cách tiếp cận khán giả là điều cần thiết. Song song với đó, anh cũng cho phép mình được lựa chọn, từ chối những trào lưu mà anh không cảm thấy phù hợp.
“Nếu thấy hợp, tôi tiếp nhận. Nếu không, tôi sẵn sàng đứng ngoài. Điều quan trọng là mình hiểu mình là ai, đang làm việc này vì điều gì”, anh bày tỏ.
Khi nhìn lại chặng đường đã đi qua, điều khiến Nguyễn Văn Chung trân trọng nhất không phải là giải thưởng hay những con số cụ thể, mà là lòng biết ơn.
“Tôi biết ơn gia đình, những người luôn âm thầm làm hậu phương. Biết ơn các ca sĩ đã tin tưởng lựa chọn và nâng đỡ ca khúc bằng giọng hát của mình. Biết ơn khán giả, những người đã lắng nghe, đồng cảm và giữ những bài hát ấy trong ký ức suốt nhiều năm. Không có ai thành công một mình cả. Mỗi bài hát được yêu mến đều là kết quả của rất nhiều sự đồng hành”, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung cho biết.
Chính lòng biết ơn ấy lý giải vì sao trong âm nhạc của Nguyễn Văn Chung, các đề tài về gia đình, thiếu nhi và những giá trị tích cực luôn hiện diện một cách bền bỉ. Trong thị trường thường ưu ái sự mới lạ và hiệu ứng tức thời, đó là lựa chọn không dễ dàng, nhưng với anh lại là điều cần thiết.
“Tôi nghĩ âm nhạc không chỉ để giải trí. Nó có thể góp phần làm cho con người sống tốt hơn, tử tế hơn”, anh tiết lộ.

Ở thời đại âm nhạc được đo đếm bằng lượt xem, tốc độ lan truyền hay độ ồn ào của thị trường, câu chuyện của Nguyễn Văn Chung gợi nhắc một điều tưởng chừng giản dị nhưng không dễ gì thực hiện được, đó là sứ mệnh phụng sự khán giả của người nghệ sĩ.
Với Nguyễn Văn Chung, việc lặng lẽ viết những bài hát tử tế cho gia đình, cho trẻ em, cho ký ức chung của cộng đồng dường như chưa bao giờ là một lựa chọn mang tính chiến lược, mà là một cách sống. Anh không đứng ngoài đời sống, cũng không cố trở thành trung tâm. Âm nhạc của anh hiện diện như một người bạn đồng hành, đủ gần để an ủi, đủ xa để không áp đặt.
Có lẽ vì thế, khi nhìn lại hành trình của Nguyễn Văn Chung, khán giả không chỉ thấy một nhạc sĩ với nhiều ca khúc quen thuộc, mà còn thấy hình ảnh một người làm nghề với ý thức rõ ràng về trách nhiệm xã hội của người làm nghệ thuật. Âm nhạc, nếu được viết bằng sự tử tế và lòng biết ơn sẽ không chỉ vang lên trong một khoảnh khắc, mà có thể ở lại rất lâu, trong ký ức cá nhân, tập thể và trong cách con người đối xử dịu dàng hơn với nhau.
Bước sang năm 2026, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung chia sẻ mong muốn giản dị, đó là tiếp tục được viết, trong trạng thái đủ sức khỏe, đủ cảm xúc và đủ bình an. Mong muốn không ồn ào nhưng nhất quán với cách anh đã thực hiện suốt nhiều năm qua, đi chậm, đi đều và để âm nhạc tự tìm lấy con đường ở lại trong đời sống công chúng.












