Những bài học nhận ra sau một chuyến đi
Một khoảnh khắc bình yên có thể trở thành ký ức chỉ sau vài giờ. Sự vô thường ấy đặt ra một câu hỏi: con người nên sống thế nào khi không biết ngày mai sẽ ra sao?

Tác giả: Trương Mạn Quyên / NXB Phụ nữ Việt Nam-Rubik Books
Chúng ta nơi lưng chừng đời
Cha mẹ già đi, trách nhiệm gia đình lớn hơn, còn bản thân cũng không còn trẻ. Từ trải nghiệm chăm sóc cha mẹ, Trương Mạn Quyên viết về những mất mát, tình cảm và ước mơ dang dở của tuổi trung niên. Cuốn sách không chỉ nói về những gánh nặng của tuổi trưởng thành mà còn gợi mở một chặng đời con người hiểu mình hơn, bớt sống theo ánh mắt người khác và đủ tự do để trở lại với những điều từng bỏ lỡ.
Những bài học nhận ra sau một chuyến đi
Một khoảnh khắc bình yên có thể trở thành ký ức chỉ sau vài giờ. Sự vô thường ấy đặt ra một câu hỏi: con người nên sống thế nào khi không biết ngày mai sẽ ra sao?
Từ San Francisco đến thung lũng rượu Napa, khoảng cách chừng một tiếng rưỡi lái xe, thế mà chúng tôi đi đi dừng dừng, khởi hành lúc giữa trưa đến nơi đã gần năm giờ chiều. Suốt dọc đường, bầu trời xanh thẳm như pha lê, đôi khi điểm xuyết vài áng mây trắng bồng bềnh.
Nếu có điều gì chưa ưng ý, thì chỉ là tiết trời hơi nóng quá, khác hẳn với dự tưởng về một mùa thu trong lành mát mẻ. Mùa thu năm nay cứ lặp lại cái nóng như hè khiến lòng người bứt rứt khôn nguôi. Nghe nói San Francisco ngay cả mùa hè cũng mát mẻ dễ chịu, thế là tôi quyết định lên kế hoạch cho một chuyến đi ngắn, để tìm kiếm và cảm nhận về một mùa thu đích thực.
Chuyến đi dài này với tôi thực không dễ dàng có được. Từ hai năm trước, sức khỏe của bố mẹ lần lượt có vấn đề, tôi luôn tất bật chạy giữa các phòng cấp cứu, chờ đợi trước cửa phòng mổ, hay ngồi thẫn thờ ngoài hành lang các khoa khám bệnh. Có những lúc bố tôi không yên tâm, ông còn yêu cầu tôi hủy bỏ mọi công việc và hoạt động để ở nhà suốt cả ngày, không được đi đâu.
Trong khi chăm sóc bố mẹ già, cuộc sống riêng của tôi từng chút sụp đổ, khiến tôi vô cùng mệt mỏi và ngột ngạt. May mắn thay, nửa năm trở lại đây tình trạng sức khỏe của bố mẹ tôi dần ổn định, đồng thời cũng có một người lao động nước ngoài đã dũng cảm nhận trách nhiệm chăm sóc họ, tôi cuối cùng cũng có thể thở phào.

Từ những đổi thay bất ngờ của thiên nhiên đến những biến động trong đời sống, vô thường nhắc mỗi người về giá trị của hiện tại. Ảnh: iStock.
Và thế là, một tiếng gọi lên đường, một chuyến du lịch dành cho chính mình vang lên từ sâu thẳm. Mấy người bạn thân nghe tin tôi sắp đi du lịch vừa háo hức vừa không khỏi lo lắng dặn dò: “Đã quyết định đi chơi rồi thì hãy thả lỏng tâm trạng, đừng lúc nào cũng canh cánh lo âu. Nhớ nhé, phải sống trong hiện tại, vì những khoảnh khắc như thế này thoáng qua rất nhanh.”
Khi tôi ngồi trong khu vườn nho lúc 5 rưỡi chiều, cùng bạn đồng hành mở một chai rượu vang ngọt, thưởng thức những chiếc sandwich thơm ngon đậm đà trong một buổi picnic ngắm hoàng hôn lúc mặt trời đang từ từ lặn. Không xa đó, một chiếc bàn gỗ quây quần bảy tám người phụ nữ gốc Phi; họ đã uống khá nhiều nhưng vẫn mang thêm vài chai rượu để tiếp tục nhấm nháp, có vẻ như đang ăn mừng sinh nhật một ai đó. Họ ca hát, nhảy múa, lúc thì cười lớn vỗ tay, lúc thì tranh nhau nói chuyện, tình cảm dường như thật thắm thiết.
Một người phụ nữ cao lớn đột nhiên rời đi sang chỗ khác, bước uyển chuyển đến dưới một gốc cây, thoải mái ngồi xuống, mở cổ áo cho mát, rồi chống cằm ngắm nhìn đám bạn đang ồn ào vui vẻ kia như đang thưởng thức một bức tranh vậy. Gió trong khu rừng thổi qua, những chiếc lá vàng nhỏ như tuyết vụn lả tả rơi xuống. Trong mắt tôi, cảnh tượng đó cũng là một bức tranh tuyệt đẹp của cuộc sống.
Hai ngày sau, chúng tôi trở về San Francisco ở tại khu Sunset, đi qua vài ngã tư đường là đã thấy biển và bãi cát. Đêm đó trước khi ngủ, tôi ngửi thấy một mùi hương lạ, bạn đồng hành nói rằng hình như là mùi cỏ khô đang cháy. Tôi nghĩ có lẽ ai đó đang đốt hương? Chúng tôi ra sân sau trên ban công quan sát một hồi, không thấy gì khác lạ, mùi hương vẫn dai dẳng, không hăng cũng không khó chịu, chỉ là có một cảm giác lạ kỳ. Vầng trăng trên trời sáng tỏ, những ngôi sao lấp lánh, gió thì ngày càng mạnh, từng cơn từng cơn thổi qua.
Đêm hôm ấy đặc biệt oi bức, chúng tôi ngủ đều không ngon. Sáng hôm sau khi vừa thức dậy, chúng tôi thấy trên báo có tin nói về những đám cháy rừng ở khu vực Napa, ngọn lửa đã thiêu rụi cả một thị trấn. Khi đang chuẩn bị ăn sáng, chúng tôi bỗng mất hết hứng thú, thì ra không phải ngẫu nhiên mà sân sau lại phủ một lớp tro màu bạc. Mùi hương tối qua chính là từ những vườn nho, nhà máy rượu, từng ngôi nhà nối tiếp nhau cháy rụi, và có lẽ còn cả khu vườn nhỏ chúng tôi từng dừng chân dã ngoại hôm trước?
Ngọn lửa này đã cháy suốt nhiều ngày mà vẫn chưa thể dập tắt, tôi chợt hiểu đây chính là vô thường. Vốn dĩ, vô thường chưa bao giờ rời xa, nó luôn ẩn mình trong từng khoảnh khắc hiện tại, khi chúng ta cười nói, khi chúng ta nghỉ ngơi, khi chúng ta vui đùa. Không ai có thể chống lại nó, vì nó chính là sự thật, là chân lý, là người thầy vĩ đại, không ngừng chỉ cho chúng ta thấy rằng những gì ta có chỉ là khoảnh khắc này, phải sống trọn vẹn với hiện tại, vì mỗi khoảnh khắc đều thoáng qua nhanh chóng.
Nguồn Znews: https://lifestyle.zingnews.vn/nhung-bai-hoc-nhan-ra-sau-mot-chuyen-di-post1684319.html
