Sau buổi họp lớp, tôi đã hiểu vì sao có người an yên, có người chật vật

Họp lớp sau 36 năm, nhìn bạn bè cũ, có người thành đạt, có người bình lặng, có người gồng gánh biến cố, tôi nhận ra những sự thật thô nhưng ai cũng phải thấm.

Ba mươi sáu năm kể từ ngày rời ghế nhà trường, chúng tôi gặp lại nhau trong một buổi họp lớp đông đủ hiếm hoi. Tất cả giờ đều đã ngoài 50 tuổi.

Không còn những gương mặt non nớt, thay vào đó là dấu vết của thời gian, của mưu sinh và những thăng trầm không thể tránh khỏi trong cuộc đời mỗi người.

Buổi họp lớp không chỉ là dịp ôn kỷ niệm cũ, mà còn giống như một lát cắt chân thực của cuộc sống.

Chỉ cần ngồi lại, nghe bạn bè kể chuyện đời mình, người ta có thể nhìn thấy rõ những ngã rẽ khác nhau mà mỗi người đã đi qua.

Sau một buổi trò chuyện dài, tôi lặng lẽ nhận ra bốn sự thật tưởng chừng thô ráp, nhưng càng ngẫm càng thấy đúng.

Sau buổi họp lớp, tôi hiểu rằng hạnh phúc không chỉ nằm ở việc đạt được địa vị hay tiền bạc, mà còn ở khả năng học hỏi không ngừng, biết hài lòng với hiện tại, kiên cường trước biến cố và tử tế với chính mình. Ảnh minh họa

Sau buổi họp lớp, tôi hiểu rằng hạnh phúc không chỉ nằm ở việc đạt được địa vị hay tiền bạc, mà còn ở khả năng học hỏi không ngừng, biết hài lòng với hiện tại, kiên cường trước biến cố và tử tế với chính mình. Ảnh minh họa

Học tập là con đường đổi đời nhanh nhất

Trong ký ức của nhiều người, Tiểu Giang từng là học sinh cá biệt của lớp. Thành tích học tập kém, tính tình nghịch ngợm, thường xuyên bị thầy cô nhắc nhở.

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, vì kết quả thi đại học không tốt, cậu chỉ có thể theo học một trường cao đẳng gần nhà.

Thế nhưng tại buổi họp lớp sau 36 năm, Tiểu Giang lại là người có vị trí cao nhất trong số các bạn.

Hiện anh giữ chức phó chủ tịch điều hành của một doanh nghiệp lớn với hàng nghìn nhân viên.

Chia sẻ về hành trình của mình, Tiểu Giang cho biết bước ngoặt lớn nhất đến từ việc anh nhận ra tầm quan trọng của học tập.

Sau cao đẳng, anh tiếp tục học liên thông lên đại học, rồi kiên trì thi các chứng chỉ chuyên môn cần thiết.

Nhờ không ngừng bổ sung kiến thức, anh dần trở thành chuyên gia trong lĩnh vực theo đuổi.

Ngay cả khi đã ở vị trí cao, Tiểu Giang vẫn duy trì thói quen học hỏi. Gần đây, để phục vụ kế hoạch hợp tác với đối tác Nhật Bản, anh chủ động học ngoại ngữ thay vì phụ thuộc vào phiên dịch.

Con đường học tập bền bỉ ấy đã giúp anh từng bước đổi đời, khiến bạn bè không khỏi ngưỡng mộ trong buổi họp lớp.

Họp lớp mới thấy: Đơn giản cũng là một dạng hạnh phúc

Trái ngược với Tiểu Giang, Tiểu Đức là người có cuộc sống gần như không thay đổi suốt hơn 30 năm qua.

Khi còn đi học, cậu chỉ là một học sinh trung bình, trầm tính, ít để lại dấu ấn. Sau khi ra trường, Tiểu Đức trở thành công nhân đường sắt và gắn bó với công việc đó cho đến nay.

Trong mắt nhiều người, người đàn ông ngoài 50 tuổi này bị cho là thiếu chí tiến thủ. Nhưng chính Tiểu Đức lại là người toát lên vẻ an yên nhất trong buổi họp lớp.

Anh cho rằng mình hài lòng với cuộc sống hiện tại, không ham muốn quá nhiều, cũng không đặt ra những đòi hỏi vượt quá khả năng.

Công việc ổn định, thu nhập đủ sống, gia đình yên ấm với anh đã là hạnh phúc. Giữa nhịp sống ngày càng vội vã, sự đơn giản ấy hóa ra lại là điều mà không phải ai cũng dễ dàng có được.

Không có biến cố nào là không thể vượt qua

Cuộc đời của Đông Đông lại là một bức tranh hoàn toàn khác. Anh kết hôn muộn, đến năm 38 tuổi mới có con.

Khi con vừa vào mẫu giáo, mẹ anh qua đời. Vài năm sau, vợ anh được chẩn đoán mắc ung thư. Gần đây nhất, bố anh mắc Alzheimer và cần người chăm sóc 24/24.

Những biến cố liên tiếp khiến Đông Đông trông già hơn so với bạn bè đồng trang lứa.

Thế nhưng trong buổi họp lớp, anh lại nói chuyện với thái độ bình thản và lạc quan đáng ngạc nhiên.

Anh chia sẻ rằng bệnh của vợ đã được kiểm soát, tình trạng của bố đang ổn định nhờ thuốc men.

Đông Đông tin rằng cuộc sống luôn có thăng trầm, nhưng không có trở ngại nào là không thể vượt qua nếu con người giữ được sự tích cực và bình tĩnh đối diện.

Chính niềm tin ấy giúp anh đứng vững giữa những thử thách tưởng chừng quá sức.

Tử tế với chính mình: Nền tảng của cuộc sống bền vững

Khương Tiên từng là hoa khôi của trường năm xưa, xinh đẹp và luôn được mọi người yêu mến.

Sau khi tốt nghiệp, cô làm việc trong lĩnh vực thương mại, lập gia đình và có một con gái. Cuộc sống nhìn chung khá êm đềm.

Dù đã ngoài 50 tuổi, Khương Tiên vẫn giữ được vẻ trẻ trung và vóc dáng cân đối khiến nhiều người ngạc nhiên.

Trong buổi họp lớp, cô chia sẻ rằng bí quyết lớn nhất của mình là biết đối xử tốt với chính bản thân.

Theo cô, khi biết chăm sóc mình, tâm trạng sẽ tốt hơn, từ đó sức khỏe cũng được cải thiện. Có sức khỏe và tinh thần tích cực, con người mới đủ khả năng chăm lo cho gia đình và hoàn thành công việc.

Sự tử tế với chính mình, hóa ra lại là nền tảng của một cuộc sống bền vững.

Bài học sau buổi họp lớp: Hạnh phúc đôi khi rất gần

Buổi họp lớp khép lại trong những cái bắt tay và lời hẹn ngày gặp lại.

Ba mươi sáu năm trôi qua nhanh như chớp mắt, nhưng cuộc gặp gỡ ấy để lại nhiều suy ngẫm. Cuộc đời mỗi người một khác, không có đúng hay sai tuyệt đối.

Sau tất cả, tôi hiểu rằng hạnh phúc không chỉ nằm ở việc đạt được địa vị hay tiền bạc, mà còn ở khả năng học hỏi không ngừng, biết hài lòng với hiện tại, kiên cường trước biến cố và tử tế với chính mình. Đó có lẽ là món quà lớn nhất mà buổi họp lớp sau 36 năm mang lại.

Bài viết là dòng tâm sự của Trần Nguyên (Trung Quốc) sau khi tham gia buổi họp lớp cấp 3 được chia sẻ trên nền tảng Toutiao.

Nguồn GĐ&XH: https://giadinh.suckhoedoisong.vn/sau-buoi-hop-lop-toi-da-hieu-vi-sao-co-nguoi-an-yen-co-nguoi-chat-vat-17226012714451709.htm