Tranh hạng ba Giải Bóng đá U23 châu Á, Việt Nam - Hàn Quốc 2-2 (luân lưu: 7-6): Kịch tính đến phút cuối cùng
Chia tay Giải Bóng đá U23 châu Á 2026, nhưng với thế hệ cầu thủ U23 Việt Nam hiện tại, tương lai mới chỉ bắt đầu.

Các cầu thủ U23 Việt Nam đã nỗ lực hết mình ở Giải Bóng đá U23 châu Á 2026. ẢNH: TED TRẦN
Hai lần vượt lên dẫn trước trong thế trận chơi dồn ép đối phương, nhờ các pha dứt điểm tuyệt đẹp của Quốc Việt và Đình Bắc trong hai hiệp đấu. Đáng tiếc, U23 Việt Nam không giữ vững được thành quả, mà để cho U23 Hàn Quốc gỡ hòa 2-2, đặc biệt là bàn gỡ ở phút bù giờ cuối cùng của hiệp hai. U23 Hàn Quốc đã kéo trận đấu vào hiệp phụ, trong bối cảnh U23 Việt Nam chỉ còn chơi với 10 người vì Đình Bắc bị phạt thẻ đỏ trước đó. Màn “tra tấn” thể lực của U23 Hàn Quốc trong hai hiệp phụ không làm các chàng trai Việt Nam nản lòng, buộc đôi bên phải phân định thắng thua bằng loạt sút luân lưu ẩn chứa nhiều may rủi. Chung cuộc, các chàng trai U23 Việt nam đã kiên cường giành chiến thắng 7-6, nói lời chia tay giải đấu với tấm Huy chương đồng.
Bóng đá Việt Nam cần nhiều hơn những giải đấu "không tiền thưởng" nhưng giàu tính cọ xát như thế này để trui rèn bản lĩnh. Thành công ở đây không được đo bằng huy chương, mà được đo bằng việc có bao nhiêu cầu thủ đủ sức đứng vào đội hình tuyển quốc gia cho chiến dịch chinh phục tấm vé dự World Cup 2030. Điều này cũng tương tự như sự khác biệt giữa tấm HCV SEA Games và tấm huy chương Olympic.
Cuộc đua đến tấm vé sau khi World Cup tăng số lượng các đội tham dự đã không còn là giấc mơ, mà đã trở thành một cuộc chạy đua thực sự giữa các nền bóng đá có cấu trúc phát triển tương đồng như Việt Nam, Indonesia, Thái Lan hay Uzbekistan.
Ở Indonesia, chúng ta thấy một chiến lược "tăng tốc" bằng nguồn lực nhập tịch. Tuy nhiên, rủi ro của mô hình này nằm ở tính kết nối và sự bền vững của hệ thống đào tạo trẻ bản địa. Thái Lan vẫn loay hoay trong việc tìm kiếm một bản sắc nhất quán. Họ có kỹ thuật, có giải quốc nội mạnh, nhưng lại thiếu sự ổn định ở ghế huấn luyện và một lộ trình xuyên suốt từ trẻ lên tuyển quốc gia.
Trong khi đó, Uzbekistan chính là bài học cho bóng đá Việt Nam. Họ không có những ngôi sao thi đấu tại các CLB hàng đầu châu Âu, nhưng họ có một hệ thống đào tạo đồng bộ, biến các đội tuyển trẻ thành một "công xưởng" sản xuất cầu thủ có tư duy chiến thuật và kỷ luật thép. Uzbekistan thành công từ cấp độ trẻ đến cấp đội tuyển là minh chứng cho thực tế: tính hệ thống trong đào tạo là điều quan trọng nhất.
Cấu trúc mà bóng đá Việt Nam đang xây dựng hiện nay rất giống với Uzbekistan giai đoạn 2015 - 2020, nghĩa là tập trung đào tạo cầu thủ trong nước, ưu tiên lối chơi thống nhất giữa các tuyến, và kiểm soát chặt khối lượng vận động. Thành công liên tiếp của đội tuyển U23 tại giải vô địch Đông Nam Á, ở SEA Games không còn là sự kiện đơn lẻ, mà thể hiện sự ổn định cho mô hình phát triển.
Để kịch bản World Cup 2030 không trở thành giấc mơ dang dở, giải đấu V-League phải chấp nhận vai trò chủ đạo trong tầm nhìn chung của cả nền bóng đá Việt Nam. Giải đấu cao nhất của bóng đá quốc nội cần một sự chuyển dịch mạnh mẽ, trong đó, các CLB phải xem việc sử dụng cầu thủ trẻ là một nhiệm vụ chiến lược thay vì một sự ép buộc từ điều lệ.
Nếu V-League trở thành nơi “thử nghiệm” và duy trì mô hình chơi bóng hiện đại mà đội tuyển U23 Việt Nam đang thể hiện, thì nền bóng đá của chúng ta sẽ rút ngắn khoảng cách phát triển so với châu lục - điều mà Uzbekistan đã làm rất tốt trong thập kỷ qua. Và tấm vé tham dự World Cup 2030 đang được chính các cầu thủ trẻ Việt Nam "nhào nặn" thành hình từ chính những trận cầu ngọt ngào và cả cay đắng ở sân chơi U23 châu Á 2026.














