Bạn trai giám đốc tiếc 60 triệu đi du lịch, cô gái chết lặng khi biết bí mật

Khi bạn trai từ chối đi du lịch nước ngoài vì lí do tài chính, tôi quá bức xúc nên hờn trách và nói lời chia tay. Một tuần sau, tôi vô tình biết được bí mật anh giấu bấy lâu.

Bạn trai tôi là giám đốc một công ty đang làm ăn khấm khá. Ở tuổi ngoài 30, anh đã tự mua nhà, mua xe ô tô. Thế nhưng trong lòng tôi vẫn thấy có điều không ổn.

Anh chưa từng thiếu trách nhiệm với bạn gái, nhưng cũng chưa bao giờ khiến tôi cảm thấy được "nuông chiều". Thu nhập cao nhưng anh thường chỉ chọn những quán ăn bình thường, không hẹn hò lãng mạn ở nhà hàng, cũng không tặng quà dịp lễ, kỷ niệm.

Những chuyến du lịch được anh tính toán cẩn thận tới mức mất đi sự thoải mái. Ví dụ, anh thường săn vé rẻ bay vào tờ mờ sáng hoặc đêm muộn, tìm phòng khách sạn 3 sao giảm giá,…

Tôi tự an ủi mình rằng, anh thực tế, không sống vì cảm xúc nhất thời mà tập trung lo cho tương lai.

Sắp 3 năm yêu nhau, tôi mong muốn kỷ niệm dấu mốc này bằng một chuyến du lịch Hàn Quốc. Tôi đã lên kế hoạch trước nửa năm nhưng anh liên tục trì hoãn. Lần đầu, anh nói bận việc. Lần sau, anh bảo chưa sắp xếp được thời gian. Lần thứ ba, anh thẳng thắn hơn: "Để khi khác nhé, giờ anh không tiện về tài chính".

Lời từ chối này của anh khiến tôi chết lặng. Chuyến đi chỉ khoảng 60 triệu đồng, hoàn toàn nằm trong khả năng chi trả của chúng tôi. Tôi có thể chia sẻ cùng anh chứ không có tâm lý "ngồi không" chờ người yêu chu cấp.

Tôi không chịu được nữa mà đã gặp anh để nói hết nỗi lòng: "Anh biết rõ em chờ đợi chuyến đi này rất lâu. Vậy mà tại sao anh luôn đặt chuyện tiền bạc lên trên mong muốn của em? Em không cần một chuyến đi để khoe khoang với ai, em chỉ cần có thời gian để hai đứa nghỉ ngơi, hun đúc tình cảm. Nhưng em và tình yêu của chúng ta dường như chưa bao giờ là điều anh ưu tiên".

"Anh xin lỗi", anh nói nhỏ. Lần đầu tiên, tôi nói ra điều mình luôn kìm nén, rằng yêu anh khiến tôi thấy mình phải tự hạ thấp mong muốn; rằng anh tính toán với tôi, không coi trọng tôi. Cuộc gặp kết thúc bằng một quyết định chóng vánh. Tôi nói chia tay.

Anh không níu kéo, chỉ gật đầu, như thể đã chuẩn bị sẵn cho điều đó.

Một tuần sau, tôi quay lại căn hộ của anh để lấy một số đồ. Anh đi vắng nên nhắn tôi: "Em cứ vào, mật khẩu vẫn như cũ".

Tôi gom đồ nhanh vì không muốn ở lại đây lâu, cho đến khi vô tình thấy một tập hồ sơ y tế trên giá sách.

Vô tình thấy tập hồ sơ y tế, tôi phát hiện bí mật bạn trai giữ kín bấy lâu. Ảnh minh họa: Freepik

Vô tình thấy tập hồ sơ y tế, tôi phát hiện bí mật bạn trai giữ kín bấy lâu. Ảnh minh họa: Freepik

Tên bệnh nhân không phải anh mà là em trai cùng cha khác mẹ với anh. Những trang giấy dày đặc thuật ngữ y khoa, kết luận in đậm: suy thận giai đoạn cuối, chỉ định ghép thận sớm.

Bảng dự trù chi phí phẫu thuật, chăm sóc hậu phẫu, thuốc men dài hạn... ghi rất dài. Những con số khiến tôi nghẹn lại. Phía cuối là giấy cam kết bảo lãnh tài chính, chữ ký của anh, ngày ký chỉ cách hôm chúng tôi chia tay 2 ngày.

Trong bao đựng hồ sơ còn có hàng chục hóa đơn viện phí trong mấy năm vừa qua. Anh ít khi nhắc đến em trai vì gia đình anh vốn nhiều rạn nứt, không hạnh phúc. Đôi lần anh bày tỏ sự hờn trách khi mẹ mất chưa lâu, bố anh đã đi bước nữa và có con. Cũng từ đó, bố bỏ mặc anh "tự sinh tự diệt".

Nhưng hóa ra, anh chưa từng bỏ mặc người em trai. Anh vẫn âm thầm hỗ trợ em mình. Tôi nhớ lại những lần anh từ chối chi tiêu lớn, những câu nói lấp lửng về "kế hoạch dài hạn", cả ánh mắt mệt mỏi mỗi khi tôi nhắc đến tiền bạc. Hóa ra, sự tiết kiệm ấy không phải vì anh keo kiệt, hẹp hòi, mà vì anh đang chạy đua với thời gian để tìm cơ hội sống cho em trai.

Tôi ngồi xuống sàn nhà, nước mắt rơi không kìm được. Tôi chụp tập hồ sơ gửi cho anh và nhắn: "Sao anh lại giấu em?". Một hồi lâu, anh trả lời: "Vì anh sợ em phải gánh vất vả cùng anh. Những mong cầu của em anh không thể đáp ứng thì không xứng đáng với em".

Tôi hối hận vô cùng khi đã nói những lời hờn giận, trách nhầm anh.

"Em nấu cơm, tối anh về ăn nhé. Mong cầu lớn nhất của em là được thấy anh hạnh phúc", tôi gửi tin nhắn tới bạn trai. Tôi không e ngại việc chia sẻ gánh nặng gia đình cùng anh. Nếu tôi rời bỏ anh lúc này, đó mới là điều bản thân hối hận nhất.

Độc giả giấu tên

Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.

Tâm sự gửi về email: Bandoisong@vietnamnet.vn hoặc bình luận phía cuối bài.

Nguồn VietnamNet: https://vietnamnet.vn/ban-trai-giam-doc-tiec-60-trieu-di-du-lich-co-gai-chet-lang-khi-biet-bi-mat-2479191.html