Biết ơn đồng đất quê nhà

Tháng Tư đi qua cánh đồng bằng sự chín muồi tròn đầy. Những ruộng lúa cúi đầu, hạt chắc nịch, nặng trĩu, như thể đã gom hết nắng gió của bao tháng ngày vừa qua để kết lại thành một mùa vàng.

Buổi sáng trên đồng bắt đầu từ rất sớm, khi mặt trời còn chưa lên hẳn, sương vẫn còn đọng trên từng bông lúa, và những giọt nhỏ li ti vẫn giữ lại chút mát lành cuối cùng của đêm. Gió thổi qua, lúa lay nhẹ, tạo thành những gợn sóng mềm mại trải dài đến tận chân trời. Người ta bước ra đồng, mang theo chiếc liềm, chiếc nón và nụ cười về một mùa vụ bội thu.

 Tranh minh họa.

Tranh minh họa.

Mùi lúa chín là một thứ mùi rất đặc trưng. Mùi ấy thơm thoang thoảng hương sữa, theo gió lan đi, len qua những con đường nhỏ, vào tận sân nhà, nằm lại trên mái tóc, trên vạt áo, và cả trong những khoảng nhớ dặm dài của ký ức tuổi thơ.

Tiếng liềm chạm vào thân lúa. Người cắt, người buộc, người gánh, mỗi người một việc, hòa vào nhau thành một bức tranh lao động giản dị đầy sức sống. Những giọt mồ hôi rơi xuống, thấm vào đất, như một sự trao đổi thầm lặng giữa con người và ruộng đồng, một sự cho đi và nhận lại.

Có những buổi trưa, nắng tháng Tư trải xuống cánh đồng một màu vàng óng. Ánh sáng chạm vào từng bông lúa, làm chúng sáng lên như những hạt mật nhỏ. Người ta ngồi nghỉ dưới bóng cây, lau vội giọt mồ hôi, nhìn ra cánh đồng vừa gặt xong, thấy lòng mình cũng dịu lại. Chỉ cần nhìn thấy thành quả của những ngày dài chăm bón cũng đủ hiểu rằng có những điều trong đời phải đi qua rất nhiều vất vả mới có thể gặt được quả ngọt.

Mùa gặt tháng Tư không chỉ là câu chuyện của lúa. Đó còn là câu chuyện của thời gian, của sự kiên nhẫn, của một hành trình lặng lẽ, bền bỉ. Từ những ngày gieo mạ, những đêm thức canh nước, những buổi lo lắng vì mưa nắng thất thường, cuối cùng đều nằm lại trong từng hạt lúa vàng.

Tôi đứng giữa cánh đồng, nghe gió thổi qua, thấy lòng mình mênh mang mở ra theo những đường chân trời rộng. Bình yên có lẽ không phải một điều xa xôi, đôi khi chỉ đơn giản là con người có thể đứng giữa mùa màng của mình, nhìn thấy đất đai sinh sôi, nhìn thấy công sức được đền đáp, và biết rằng khi tất cả mất đi thì ngày mai vẫn đến.

Mùa gặt cũng là một cách đất đai nói với con người rằng chẳng có gì nảy mầm trong một sớm, cũng nào có thứ gì trưởng thành mà không đi qua những ngày lặng lẽ. Những bông lúa hôm nay đã từng là những hạt giống nhỏ bé, vùi mình trong bùn đất, chịu nắng, chịu mưa, chịu cả những bất trắc âm thầm. Sau tất cả, chúng vẫn lớn lên, vẫn trổ bông, vẫn cúi đầu khi đến mùa gặt.

Trong cái cúi đầu ấy, có một vẻ đẹp rất lạ, ấy là vẻ đẹp của sự tròn đầy. Lúa cũng như người, khi đã đủ chín muồi, người ta không cần phải vươn lên cao nữa. Chỉ cần lặng lẽ nghiêng mình, đã đủ trở về với đất mẹ thân thương. Sau những ngày tất bật, những tháng năm đi qua, điều ta tìm kiếm không hẳn là một chỗ đứng cao hơn, mà là có thể tìm thấy một khoảng bình yên để trở về khi mệt mỏi. Một nơi mà mình không cần phải cố gắng quá nhiều, chỉ cần được là chính mình, như cánh đồng sau mùa gặt, trống trải, nhưng không cô đơn.

Tháng Tư mang theo mùa gặt đến, như đang nhắc rằng sự sống luôn tiếp tục, trong một nhịp điệu tuần hoàn của đất trời. Những gì đã qua không mất đi, mà lắng lại, tích tụ, để rồi một ngày nào đó, đơm hoa kết trái.

Giữa những ngày tháng yên bình, khi đứng trước một cánh đồng lúa chín, tôi không chỉ thấy màu vàng của mùa màng, mà còn thấy một lòng biết ơn lặng lẽ. Biết ơn đất đã nở, trời đã yên, quê hương đã hòa bình và con người có thể sống, làm việc, rồi chờ đợi một mùa gặt đến.

Và mùa gặt, vì thế, không chỉ là sự kết thúc của một hành trình, mà còn là điểm bắt đầu cho những mầm xanh tiếp theo. Những mầm xanh được nuôi dưỡng trong một bầu trời không còn tiếng súng, trong một mặt đất đã học cách hồi sinh, và trong lòng người, vẫn giữ được niềm tin vào những mùa vàng sẽ còn trở lại.

Gió tháng Tư vẫn thổi, mang theo mùi lúa mới. Ở đâu đó, tiếng cười vang lên giữa cánh đồng, trong trẻo như một lời xác nhận rằng cuộc sống vẫn đang sinh sôi.

Tản văn của Trúc Nguyễn

Nguồn Bắc Ninh: https://baobacninhtv.vn/biet-on-dong-dat-que-nha-postid443903.bbg