Chủ công ty dược khai lãnh đạo bệnh viện hỏi 'hoa hồng bao nhiêu' trước khi đặt bút ký
Đại diện Công ty Dược Sơn Lâm cho biết quá trình cung ứng thuốc cho bệnh viện đều được viện trưởng, giám đốc hỏi 'hoa hồng bao nhiêu'. Việc chi tiền hối lộ cho lãnh đạo các bệnh viện cũng nhằm mục đích để bán thuốc dễ, không bị hoàn trả.
Móc nối thông thầu chiếm đoạt tiền bảo hiểm
Sáng nay (28/1), HĐXX TAND TP Hà Nội tiếp tục xét hỏi 23 bị cáo phạm tội "Đưa, Nhận hối lộ" xảy ra tại Công ty Dược Sơn Lâm, Công ty CP Y dược LanQ và các đơn vị y tế.
Một ngày trước, tòa tập trung hỏi nhóm bị cáo thuộc doanh nghiệp dược và Bảo hiểm xã hội tỉnh Bắc Giang cũ.
Bị cáo Nguyễn Mạnh Quyền (Chủ tịch HĐQT, Tổng giám đốc Công ty cổ phần Y dược LanQ) bị xét xử với 2 tội danh “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và “Đưa hối lộ”.
Trong tội lừa đảo, ông Quyền bị xác định sau chủ trương cho phép các viện tư được tự đấu thầu đơn vị cấp thuốc vào năm 2019 của Bộ Y tế, do có trong tay Bệnh viện LanQ (ở tỉnh Bắc Giang) nên thông đồng với bị cáo Phạm Văn Cách (chủ Công ty CP dược phẩm Sơn Lâm) để đấu thầu, trúng thầu cung cấp thuốc.
Giá thuốc sau đó ông Quyền và ông Cách nâng khống trong quá trình điều trị cho bệnh nhân tại bệnh viện, được Bảo hiểm Xã hội tỉnh Bắc Giang thanh toán 40 tỷ đồng. Trong đó, 18 tỷ đồng được xác định là tiền trục lợi trái phép từ hành vi lừa đảo.

Bị cáo Nguyễn Mạnh Quyền.
Với cáo buộc nêu trên, ông Quyền đồng ý, song nói "không biết nói thế nào" với quy kết hưởng lợi cá nhân 18 tỷ đồng trước khi tiếp tục trình bày. Ông cho biết, năm 2019, Bệnh viện LanQ lần đầu thực hiện đấu giá thuốc, còn lúng túng, không kinh nghiệm nên nhờ ông Cách tư vấn giúp. Khi mở thầu có 4 đơn vị gửi hồ sơ nhưng các nhà thầu này đều thấy quy trình rắc rối nên tự động xin rút, còn lại duy nhất Công ty Dược Sơn Lâm.
Bị cáo Nguyễn Mạnh Quyền cũng khẳng định tuyệt đối không có việc bắt tay với Dược Sơn Lâm nâng khống giá thuốc thật cao để lấy được nhiều tiền thanh toán bảo hiểm. Dù được ông Cách trao đổi “chỗ anh là bệnh viện tư phải mua thuốc tốt, mà thuốc tốt thì giá phải cao, đưa gói 80-90 tỷ” nhưng ông Quyền không đồng ý, thắc mắc “sao cao thế không được”.
Chủ Bệnh viện LanQ sau đó bàn bạc nội bộ và nhất trí áp đúng bảng giá thuốc mà UBND tỉnh Bắc Giang phê duyệt cho Sở Y tế năm 2020, từ đó tính ra giá gói thầu là 54 tỷ đồng. Con số này được Bảo hiểm xã hội tỉnh Bắc Giang chấp thuận.
Tuy nhiên, khi đang thực hiện thì tháng 10/2020, Bảo hiểm xã hội tỉnh Bắc Giang yêu cầu ông Quyền phải chứng minh thuốc LanQ mua tốt hơn thuốc trong danh mục Sở Y tế thì mới trả nốt tiền.
"Tôi chẳng biết làm thế nào, các anh đồng ý cho mua 54 tỷ thì tôi mới mua, xong giữa chừng bắt chứng minh thuốc…", ông Quyền nói.
Theo ông Quyền khai, việc mua thuốc thực tế hết nhiều hơn nhưng chỉ được duyệt 54 tỷ, rồi đến khi chi trả lại chỉ được 40 tỷ. Thời điểm đó dịch bùng phát, bệnh viện tiếp nhận khoảng 200.000 lượt bệnh nhân, mong muốn khi đó chỉ là có thuốc tốt. Ông cho rằng mình chịu lỗ mất 14 tỷ chứ không thể trục lợi tới 18 tỷ như cáo trạng nêu.
Ngoài ra, ông Quyền cũng dẫn chứng ở bệnh viện lúc nào cũng có hai cán bộ Bảo hiểm xã hội ngồi trực giám sát toàn bộ các hoạt động cấp phát thuốc. Đơn thuốc điện tử có chữ ký sống của người mua được lưu trữ trên hệ thống, ghi rõ ai nhận thuốc gì kèm giá tiền nên không thể nhập nhèm, gian lận.
Lãnh đạo bệnh viện đòi "hoa hồng" trước khi đặt bút ký
Cùng bị xét xử về hai tội như ông Quyền, lời khai của ông Phạm Văn Cách cho thấy, ông ta thừa nhận đã chi "hoa hồng" tổng cộng 71 tỷ đồng trong quá trình Công ty Dược Sơn Lâm kinh doanh dược liệu trên toàn quốc.
Theo ông Cách, khi thấy cơ sở y tế, bệnh viện nào trên cả nước có nhu cầu mua hoặc đang đấu thầu tìm nhà cung cấp thuốc Công ty Dược Sơn Lâm sẽ nộp hồ sơ trên cổng thông tin điện tử của sở y tế.
Sau khi trúng thầu, công ty sẽ xuống trực tiếp các trung tâm y tế huyện hoặc bệnh viện để ký hợp đồng cung cấp thuốc riêng biệt. Sau đó, để đảm bảo tiến độ thanh toán diễn ra nhanh chóng và việc giao thuốc được thuận lợi, công ty sẽ chi "hoa hồng" cho các đơn vị.
Bên cạnh đó, việc chi "hoa hồng" cũng để nhằm cho thuốc không bị trả lại. Người nhận "hoa hồng" thường là lãnh đạo bệnh viện hoặc trưởng khoa.

Bị cáo Phạm Văn Cách.
Ông Cách trình bày, một số cán bộ bệnh viện còn đặt vấn đề trực tiếp về "hoa hồng", nhiều lãnh đạo bệnh viện thường đề cập cách khác như: Cần tiền mua thiết bị, tổ chức cho nhân viên đi nghỉ mát, bệnh viện làm từ thiện, chi cho việc chung của cơ quan, chi cho công đoàn…
Sau khi nhận thông tin về mức hoa hồng do bệnh viện mong muốn, ông Cách sẽ xem xét dựa trên tình hình lợi nhuận của công ty để chi. Nếu công ty làm ăn tốt, lợi nhuận cao, bị cáo sẽ chia cho bệnh viện nhiều, còn làm ăn khó khăn hơn, giá dược liệu tăng cao hoa hồng sẽ ít hơn.
Toàn bộ việc chi "hoa hồng" do cấp dưới do bị cáo Lê Văn Tình (cựu Phó tổng giám đốc Dược Sơn Lâm) thực hiện.
Theo lời khai của ông Tình, tiền "hoa hồng" còn giúp việc ký các biên bản thương thảo và hợp đồng diễn ra nhanh chóng. Bị cáo nêu ví dụ, khi ký hợp đồng với Bệnh viện Y dược cổ truyền Tây Ninh, Phó giám đốc Đinh Thị Mộng Thanh chủ động hỏi "hoa hồng thế nào?" trước khi đặt bút ký.
"Chuyển trước riêng cho chị 20%, còn 17% nữa chuyển chung cho viện", Lê Văn Tình thuật lại lời bà Thanh trao đổi với ông. Doanh nghiệp sau đó phải chi 4,1 tỷ đồng cho bà Thanh và Bệnh viện.












