'Cô bộ đội nhí' xứ Đoài và ước mơ bay xa
Từ những giờ miệt mài luyện thanh đến những phút giây đứng dưới ánh đèn sân khấu, Lê Phạm Thùy Dương đang từng ngày viết lên hành trình của mình bằng tình yêu âm nhạc, sự kiên trì và những ước mơ đang rộng mở. Phía sau những tấm huy chương là những ngày tháng lặng lẽ học tập, rèn luyện và không ngừng hoàn thiện bản thân của cô bé được yêu mến với hình ảnh “cô bộ đội nhí” xứ Đoài.
Tình yêu âm nhạc được nuôi dưỡng từ thuở nhỏ
Để có được sự tự tin mỗi khi đứng trước sân khấu, Thùy Dương đã dành nhiều thời gian cho học tập và luyện tập. Bên cạnh chương trình văn hóa, em đều đặn học thanh nhạc, trau dồi kỹ thuật và học cách cảm nhận, thể hiện tinh thần của từng ca khúc.
Với Thùy Dương, ca hát không đơn thuần là hát đúng giai điệu hay lời ca. Mỗi ca khúc là một câu chuyện về con người và cuộc sống, đòi hỏi người thể hiện phải biết lắng nghe, thấu cảm để truyền tải được tinh thần mà tác giả gửi gắm.

Niềm đam mê âm nhạc của “cô bộ đội nhí” được nuôi dưỡng từ những giờ học, những buổi tập
Bởi vậy, trong mỗi buổi tập, em kiên nhẫn sửa từng câu hát, cách lấy hơi, xử lý từng đoạn nhạc. Có khi chỉ là một cách nhả chữ, một khoảng lặng hay sự tiết chế trong cảm xúc cũng được cô giáo hướng dẫn kỹ lưỡng. Từng chút một, những kỹ thuật tưởng như khô khan dần trở thành phương tiện để em kể câu chuyện của mỗi bài hát bằng cách rất riêng của mình.
Sự tận tình của cô giáo trong việc hướng dẫn, lựa chọn ca khúc và chỉ bảo từng chi tiết giúp Thùy Dương có thêm kiến thức, bản lĩnh và sự tự tin. Phía sau em còn có gia đình - điểm tựa thầm lặng nhưng bền bỉ, luôn động viên em trên hành trình theo đuổi giấc mơ âm nhạc.
Ở tuổi học trò, cân bằng giữa học tập, luyện tập và các hoạt động nghệ thuật không phải lúc nào cũng dễ dàng. Song, chính niềm yêu thích đã giúp Thùy Dương giữ được nhiệt huyết. Mỗi buổi tập, mỗi lần đứng trước khán giả lại trở thành một cơ hội để em học thêm một điều mới và tiến bộ thêm một bước.
Những dấu mốc từ những bước chân đầu tiên
Hành trình đến với âm nhạc của Thùy Dương bắt đầu từ khá sớm. Năm 2021, khi mới 8 tuổi, em giành Giải Nhất cuộc thi “Tiếng hát Họa mi tỉnh Bắc Ninh mở rộng”. Đến năm học 2022-2023, em tiếp tục đoạt Huy chương Vàng tại chương trình Giai điệu tuổi hồng.
Mỗi cuộc thi đối với Thùy Dương không chỉ là một lần tranh tài. Đó còn là dịp để em tích lũy kiến thức, trau dồi bản lĩnh sân khấu, học cách làm mới tác phẩm và tìm kiếm những cách thể hiện phù hợp hơn để ca khúc đến gần với người nghe.
Năm 2026 tiếp tục ghi thêm những dấu mốc đáng nhớ trong hành trình ấy. Tại Liên hoan Nghệ thuật Quốc gia Việt Nam - Vietnam National Art Festival (VNAF) 2026, Thùy Dương thể hiện ca khúc Lá ngọc cành vàng của ca sĩ, nhạc sĩ Tuấn Cry và giành Huy chương Vàng hạng mục Gold-Talent, bảng Thanh nhạc lứa tuổi 13-18.
Cũng trong năm 2026, tại Yoshine Music Festival toàn quốc - sân chơi âm nhạc và giáo dục nghệ thuật do Hội Nhạc sĩ Việt Nam phối hợp với Viện Khoa học Giáo dục Yoshine Melody tổ chức - Thùy Dương tiếp tục giành Huy chương Vàng bảng thiếu niên với ca khúc Cha già rồi đúng không của nhạc sĩ Phạm Hồng Phước.

Thùy Dương thể hiện ca khúc “Cha già rồi đúng không” tại Yoshine Music Festival toàn quốc.
Hai ca khúc mang hai màu sắc và câu chuyện khác nhau, đem đến cho cô bé những trải nghiệm khác nhau trên sân khấu. Nếu Lá ngọc cành vàng đòi hỏi sự tự tin, kỹ thuật và khả năng làm chủ sân khấu, thì Cha già rồi đúng không lại cần chiều sâu cảm xúc và sự tinh tế trong cách thể hiện.
Qua mỗi lần biểu diễn, Thùy Dương hiểu thêm rằng, phía sau một phần trình diễn chỉ kéo dài vài phút là rất nhiều giờ luyện tập. Ánh đèn sân khấu có thể rực rỡ, nhưng để đứng vững dưới ánh đèn ấy cần cả một quá trình bền bỉ phía sau.
Để âm nhạc nuôi dưỡng tâm hồn
Điều đáng quý trong hành trình của Thùy Dương không chỉ nằm ở những tấm huy chương. Quan trọng hơn, âm nhạc đang giúp em học cách cảm nhận cuộc sống bằng một tâm hồn rộng mở hơn.
Mỗi ca khúc là một câu chuyện về con người, tình yêu gia đình, quê hương, đất nước. Khi thể hiện một tác phẩm, Thùy Dương tìm hiểu tinh thần của bài hát, lắng nghe những điều tác giả muốn gửi gắm và đặt mình vào những cảm xúc mà ca khúc mang theo. Qua đó, em học cách đồng cảm, biết trân trọng hơn những tình cảm bình dị trong cuộc sống.
Có những ngày luyện tập mệt mỏi; có những câu hát phải sửa đi sửa lại nhiều lần. Đôi khi, cảm giác chán nản cũng xuất hiện. Nhưng em hiểu rằng những khó khăn ấy là một phần tự nhiên của quá trình trưởng thành. Thành quả không chỉ đến từ khoảnh khắc được gọi tên trên sân khấu, mà còn được tạo nên từ những ngày bình thường, khi người trẻ vẫn kiên nhẫn làm công việc mình yêu thích dù chưa có ánh đèn và tiếng vỗ tay.
Với Thùy Dương, những giải thưởng là sự ghi nhận đáng trân trọng, nhưng điều ở lại lâu hơn có lẽ là những trải nghiệm sau mỗi cuộc thi, những bài học từ cô giáo, sự động viên của gia đình và niềm vui giản dị khi được cất tiếng hát bằng tất cả tình yêu dành cho âm nhạc.
Giữ ngọn lửa đam mê để ước mơ bay xa
Đó cũng là thông điệp mà “cô bộ đội nhí” xứ Đoài muốn gửi đến các bạn trẻ: hãy trân trọng điều mình yêu thích, dám theo đuổi ước mơ và kiên trì với lựa chọn của mình.
Những tấm huy chương hôm nay là những dấu mốc đẹp trên hành trình, nhưng không phải đích đến. Phía trước Thùy Dương vẫn còn một chặng đường dài với nhiều bài học, thử thách và cả những điều mới mẻ đang chờ đợi. Điều quan trọng là em tiếp tục giữ được tình yêu âm nhạc, đồng thời không ngừng học tập, rèn luyện để trưởng thành cả về kỹ năng, bản lĩnh và tâm hồn.

Nét đáng yêu của cô "bộ đội nhí" xứ Đoài
Với một cô bé đang tuổi lớn, điều đẹp nhất không phải là đã đứng ở đâu trên sân khấu hay sở hữu bao nhiêu giải thưởng. Điều đáng quý hơn là giữ được trong mình một niềm say mê đủ lớn để bước tiếp, một tinh thần đủ bền bỉ để không bỏ cuộc và một trái tim biết yêu thương, trân trọng cuộc sống.
Bởi khi tiếng hát được cất lên từ sự chân thành, mỗi ca từ không chỉ vang lên trên sân khấu, mà còn có thể tìm được đường đến trái tim người nghe.

