Cú sốc phim trăm tỷ 'Hộ linh tráng sĩ'
'Hộ linh tráng sĩ' được đầu tư tới 100 tỷ đồng nhưng lại có nhiều điểm đáng tiếc khiến bộ phim thất bại và bị khán giả quay lưng. Nhưng đằng sau đó là nhiều câu hỏi...
* Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả
Là fan của phim Việt, đặc biệt dòng phim lịch sử, tôi gần như không bỏ qua bất cứ tác phẩm nào ngay khi bộ phim ra rạp. Tuy nhiên tôi không vội ra rạp ngay những ngày chiếu đầu tiên vì có thói quen nghe ngóng dư luận về bộ phim mình định xem ra sao. Những ngày đầu, tôi thấy tràn ngập ý kiến nhận xét về Hộ linh tráng sĩ trên Threads và Facebook mà đa phần là nhận xét tiêu cực với ý kiến chê bai khá nặng nề.

NSND Tự Long trong "Hộ linh tráng sĩ".
Đầu tư 100 tỷ nhưng dàn trải, ôm đồm
Tôi đã từng nghĩ Threads chủ yếu là người trẻ nên thể loại này không được chuộng chăng? Và cuối cùng tôi quyết định ra rạp xem để tự kiểm chứng. Phân vân giữa hai lựa chọn, cuối cùng tôi chọn xem bản phim ban đầu dài 155 phút với suy nghĩ bản phim sẽ truyền tải trọn vẹn hơn nội dung cùng tuyến nhân vật đồ sộ.
Cảm nhận ban đầu là Hộ linh tráng sĩ rất hoành tráng, các cảnh hành động ấn tượng, đặc biệt là trường đoạn cuối khi hữu tướng quân bảo vệ thành và lễ cúng 49 ngày của vua Đinh Tiên Hoàng. Tôi từng rất ấn tượng với diễn viên Johnny Trí Nguyễn từ phim Dòng máu anh hùng đóng cùng Ngô Thanh Vân với những pha hành động nặng đô của anh nên đặc biệt kỳ vọng vào màn tái xuất của nam diễn viên. Và Johnny Trí Nguyễn quả nhiên đã không làm tôi thất vọng. Đây cũng là bộ phim nhiều cảnh hành động bậc nhất của điện ảnh Việt và nó thực sự mãn nhãn, không kém gì các phim hành động võ thuật nước ngoài.
Điều ấn tượng thứ 2 có lẽ là bối cảnh phim với cảnh sắc tuyệt đẹp của Ninh Bình - bối cảnh mà bất cứ bộ phim cổ trang huyền sử nào cũng muốn có. Dàn diễn viên trong phim cũng có nhiều tên tuổi đáng chú ý như: NSND Tự Long, NSND Như Quỳnh, Lê Vũ Long, Đỗ Hải Yến, Tuấn Trần, Quách Ngọc Ngoan.... nhưng kỳ lạ là khi xem tôi không cảm nhận được sự thuyết phục trong ánh mắt lẫn lời thoại của họ bởi ít cảm xúc.
Dàn diễn viên có quá nhiều ngôi sao nhưng không ai thực sự toả sáng hay nổi bật mà đều đều bởi các nhân vật bị dàn trải, ôm đồm. Đặc biệt nữ chính Thiên Tú đóng vai An Nhiên ít để lại ấn tượng cho tôi bởi diễn xuất còn thiên về kỹ thuật hơn là cảm xúc.

Đỗ Thị Hải Yến với tạo hình hoàng hậu.
Nhà sản xuất đã chơi lớn khi quyết định đầu tư tới cả trăm tỷ để thực hiện một bộ phim nhiều rủi ro, vừa khó bán vé hơn so với các phim giải trí lại kỳ công ở quá trình sản xuất và khi ra rạp lại dễ trở thành chủ đề mổ xẻ của dư luận khi đặt trong bối cảnh lịch sử cả nghìn năm trước. Hộ linh tráng sĩ mang trong mình tham vọng quá lớn của một tác phẩm huyền sử có chi phí sản xuất cao nhất lịch sử nhưng cuối cùng nhận về kết cục không ai có thể nghĩ tới thời điểm trước khi phim ra rạp.
Cần những chính sách dài hơi hơn
Trở về nhà sau khi xem xong Hộ linh tráng sĩ, tôi chợt nhớ lại những bộ phim của Trung Quốc, Hàn Quốc mình đã được xem như: Tam Quốc, Hồng Lâu Mộng, Thủy Hử, Tây Du Ký, Nàng Dae Jang-geum... Những bộ phim ấy có thể có khiếm khuyết, sai lệch về bối cảnh hay hạn chế về sáng tạo. Nhưng sau 20 năm, 30 năm, những giá trị tích lũy ấy đã trở thành một phần của văn hóa đại chúng.
Điều quan trọng không phải là họ đã có những bộ phim hay ngay từ đầu mà có đủ thời gian và một hệ sinh thái để những bộ phim chưa hoàn hảo ấy được tiếp nối bằng những bộ phim tốt hơn.
Lịch sử không còn nằm trong sách giáo khoa. Nó bước lên màn ảnh, đi vào thời trang, du lịch, bảo tàng... và trí tưởng tượng của trẻ em.
Việt Nam có một kho lịch sử khổng lồ nhưng chưa biến được nó thành một hệ sinh thái văn hóa đủ mạnh. Chúng ta cần những chính sách dài hơi hơn: xây trường quay, ưu đãi thuế, quỹ điện ảnh, hỗ trợ nghiên cứu sử liệu, đưa phim lịch sử vào các chương trình trải nghiệm học đường, kết nối điện ảnh với bảo tàng và du lịch...
Không có nền điện ảnh lịch sử nào lớn lên chỉ nhờ vài bộ phim thắng lớn. Nó lớn lên bằng hàng chục bộ phim, hàng trăm đạo diễn, hàng nghìn diễn viên, nhà thiết kế, họa sĩ, nhà nghiên cứu, kỹ thuật viên... cùng tích lũy kinh nghiệm qua nhiều thế hệ.
Và cuối cùng, điều tôi lo nhất từ câu chuyện Hộ linh tráng sĩ không phải là bộ phim thắng hay thua. Một bộ phim có thể thất bại. Đó là chuyện bình thường của nghệ thuật.
Điều đáng lo là nếu một dự án điện ảnh lịch sử xuất hiện là lập tức bị biến thành một cuộc chiến trên mạng; nếu khán giả chưa xem phim đã quyết định phim dở; nếu nhà đầu tư nhìn thấy rủi ro ấy và quay lưng... thì sau này sẽ còn bao nhiêu người dám làm phim về lịch sử Việt Nam? Và nếu không ai làm, những câu chuyện lịch sử của chúng ta sẽ đi đâu?...
Tú Đan
Bạn cảm nhận sao về "Hộ linh tráng sĩ"? Hãy gửi cho chúng tôi ý kiến về bộ phim tới địa chỉ: banvanhoa@vietnamnet.vn. Xin trân trọng cảm ơn!
Nguồn VietnamNet: https://vietnamnet.vn/cu-soc-phim-100-ty-ho-linh-trang-si-2552978.html



