Đấu kiếm Việt Nam cần gì để trở lại bục huy chương ASIAD?

12 năm trôi qua, đội tuyển đấu kiếm Việt Nam vẫn chưa có lần thứ 2 đứng trên bục huy chương ở đấu trường ASIAD. Dường như, khoảng cách giữa sân chơi Đông Nam Á đến châu lục ngày càng lớn và câu hỏi đặt ra lúc này là: đấu kiếm Việt Nam cần vươn mình mạnh mẽ hơn?

SEA Games khởi sắc, nhưng ASIAD vẫn là khoảng cách lớn

SEA Games 33, đấu kiếm Việt Nam giành 3 HCV, 2 HCB và 3 HCĐ. Đây là kết quả tương đối tích cực trong bối cảnh lực lượng đã trẻ hóa đáng kể sau thời kỳ đỉnh cao của những Vũ Thành An, Nguyễn Tiến Nhật hay Nguyễn Thị Như Hoa. Đặc biệt, thành tích ấy càng đáng ghi nhận bởi đấu kiếm là môn thể thao mà yếu tố trọng tài có thể ảnh hưởng rất lớn đến kết quả.

 Thu Hoài lỡ cơ hội giành Huy chương vàng chỉ vì trọng tài xử ép. Đây là thực trạng mà các Vận động viên Việt Nam buộc phải đối mặt, làm quen khi tham gia các giải khu vực

Thu Hoài lỡ cơ hội giành Huy chương vàng chỉ vì trọng tài xử ép. Đây là thực trạng mà các Vận động viên Việt Nam buộc phải đối mặt, làm quen khi tham gia các giải khu vực

Điển hình là trận bán kết kiếm chém nữ SEA Games 33 giữa Phạm Thị Thu Hoài và kiếm thủ chủ nhà Thái Lan Phokaew Tonkhaw. Thu Hoài nhập cuộc không tốt, liên tục để đối thủ phản đòn và bị dẫn sâu 7-12. Tuy nhiên, sau những điều chỉnh chiến thuật từ HLV Nguyễn Lê Bá Quang, kiếm thủ Việt Nam bắt đầu lấy lại thế trận với chuỗi điểm liên tiếp, tạo ra sức ép rất lớn lên đối thủ chủ nhà. Bước ngoặt gây tranh cãi đến ở thời điểm tỷ số đang là 11-12. Trong một pha ra đòn tốc độ cao, ban huấn luyện Việt Nam cho rằng Thu Hoài là người chủ động tấn công và xứng đáng được tính điểm gỡ hòa 12-12.

Tuy nhiên, trọng tài lại xác định điểm thuộc về kiếm thủ Thái Lan, khiến cách biệt bị nới lên 13-11. Quyết định này khiến HLV Bá Quang phản ứng dữ dội vì cho rằng học trò bị xử ép trong thời điểm quan trọng nhất trận đấu. Từ thế có cơ hội cân bằng điểm số và tạo áp lực tâm lý lên đối thủ, Thu Hoài rơi vào tình cảnh bám đuổi. Dù rất nỗ lực rút ngắn khoảng cách xuống còn 13-14, cô vẫn thua chung cuộc 13-15 và chấp nhận HCĐ.

Đó cũng là thực tế mà đấu kiếm Việt Nam thường xuyên đối mặt ở các sân chơi quốc tế. Trong các môn đối kháng tính điểm như đấu kiếm hay võ thuật, lợi thế sân nhà đôi khi không chỉ đến từ khán giả mà còn nằm ở những quyết định mang tính cảm tính. Chính vì vậy, để giành chiến thắng, VĐV Việt Nam nhiều khi phải vượt trội hoàn toàn về chuyên môn thay vì chỉ nhỉnh hơn đối thủ. Tuy nhiên, vượt qua khó khăn ấy để giành 3 HCV tại SEA Games vẫn là tín hiệu tích cực cho thấy đấu kiếm Việt Nam chưa đánh mất nền tảng của mình. Vấn đề nằm ở chỗ: SEA Games chưa bao giờ là thước đo đủ lớn để khẳng định vị thế thật sự ở châu Á.

 Đấu kiếm Việt Nam nỗ lực tìm kiếm Vận động viên tài năng, có thể trở thành “Vũ Thành An đệ nhị”.

Đấu kiếm Việt Nam nỗ lực tìm kiếm Vận động viên tài năng, có thể trở thành “Vũ Thành An đệ nhị”.

Sau tấm HCĐ ASIAD 2014, đấu kiếm Việt Nam liên tục lỡ hẹn với bục huy chương châu lục. Ở các kỳ ASIAD gần đây, các kiếm thủ Việt Nam thường dừng bước khá sớm trước những đối thủ mạnh hơn về tốc độ, kỹ chiến thuật lẫn khả năng thi đấu áp lực cao. Khoảng cách ấy bộc lộ rõ nhất ở những giải quốc tế lớn.

Tại Grand Prix châu Á 2026, đội tuyển đấu kiếm Việt Nam không giành được huy chương nào. Đây không phải kết quả bất ngờ, bởi đa phần các kiếm thủ Việt Nam bước vào giải với số lượng trận đấu quốc tế ít hơn đáng kể so với đối thủ. Nhìn rộng hơn, trong quá khứ, đấu kiếm Việt Nam cũng chỉ mới có 2 lần dự Olympic nhờ các vận động viên (VĐV) Nguyễn Tiến Nhật (2012) và Vũ Thành An, Đỗ Thị Anh, Nguyễn Thị Như Hoa, Nguyễn Thị Lệ Dung (2016). Ở 2 kỳ Thế vận hội gần nhất, các VĐV của chúng ta không có thêm VĐV nào góp mặt do không tích lũy đủ điểm số và nguyên nhân đến từ việc chúng ta không thi đấu đủ số giải quốc tế. Đó cũng là một thực trạng đáng buồn.

Vấn đề lớn nhất của đấu kiếm Việt Nam nằm ở chuyện cọ xát. Trong nước, số lượng giải đấu chưa nhiều và tính cạnh tranh chưa đủ cao. Một VĐV trẻ có thể tập luyện liên tục nhưng chỉ được thi đấu vài giải chính thức mỗi năm. Trong khi đó, ở các nền đấu kiếm mạnh, kiếm thủ được thi đấu với mật độ dày đặc, liên tục va chạm với nhiều phong cách khác nhau để hoàn thiện kỹ năng chiến thuật lẫn tâm lý.

Đấu kiếm là môn thể thao đặc biệt. Tập luyện giúp VĐV cải thiện thể lực và kỹ thuật cơ bản, nhưng khả năng đọc tình huống, phản xạ chiến thuật và xử lý áp lực chỉ được nâng lên thông qua thi đấu thực tế. Một kiếm thủ có thể rất giỏi trong phòng tập nhưng hoàn toàn mất phương hướng khi bước ra đấu trường lớn nếu thiếu trải nghiệm trận mạc. Đó là điều có thể thấy rõ ở nhiều tuyển thủ trẻ của Việt Nam hiện nay. Họ sở hữu tốc độ tốt, kỹ thuật cơ bản ổn, nhưng thường bị động trước các đối thủ giàu kinh nghiệm hơn. Khi bị dẫn điểm, khả năng thay đổi chiến thuật và kiểm soát tâm lý vẫn còn hạn chế. Đây là hệ quả trực tiếp của việc thiếu cọ xát quốc tế.

Đấu kiếm Việt Nam cần đầu tư dài hơi

Nhưng cũng phải thừa nhận nỗ lực của bộ môn này. Dù còn nhiều khó khăn, đấu kiếm Việt Nam vẫn có những tín hiệu tích cực. Giải vô địch trẻ quốc gia 2026 quy tụ khoảng 160 kiếm thủ U17 và U20 cho thấy lực lượng trẻ đang được mở rộng. Đây được xem là bước đi cần thiết để tìm kiếm lớp kế cận cho thế hệ từng mang vinh quang về cho thể thao Việt Nam. Trong vài năm gần đây, các trung tâm mạnh đã chú trọng hơn vào công tác đào tạo trẻ. Một số VĐV tuổi teen bắt đầu cho thấy tiềm năng về tốc độ, sức mạnh và khả năng tiếp thu chiến thuật. SEA Games 33 cũng ghi nhận nhiều gương mặt trẻ đóng vai trò quan trọng trong hành trình giành huy chương của đội tuyển.

 Các Vận động viên đấu kiếm Việt Nam cần được cọ xát nhiều hơn nữa.

Các Vận động viên đấu kiếm Việt Nam cần được cọ xát nhiều hơn nữa.

Tuy nhiên, phát hiện tài năng mới chỉ là bước khởi đầu. Điều quan trọng hơn là xây dựng được lộ trình phát triển dài hạn cho họ. Nhiều môn thể thao Việt Nam từng rơi vào vòng luẩn quẩn: có lứa trẻ triển vọng nhưng không đủ điều kiện đầu tư chuyên sâu, dẫn đến chững lại khi bước sang tuổi trưởng thành. Đấu kiếm càng cần sự kiên nhẫn hơn. Đây là môn thể thao mà VĐV thường đạt độ chín ở tuổi 25 đến 30, nghĩa là cần quá trình đầu tư liên tục trong nhiều năm. Nếu thiếu giải đấu, thiếu chuyên gia giỏi hoặc không được thi đấu quốc tế thường xuyên, tài năng rất dễ bị “mòn” trước khi kịp phát triển tối đa.

Một trong những hướng đi quan trọng là tăng số lượng giải trong nước. Không chỉ dừng ở giải vô địch quốc gia hay giải trẻ quốc gia, đấu kiếm Việt Nam cần xây dựng hệ thống giải mở rộng theo từng khu vực, từng nhóm tuổi và tạo điều kiện để VĐV thi đấu thường xuyên hơn. Song song đó là câu chuyện hợp tác quốc tế. Trong quá khứ, nhiều VĐV Việt Nam tiến bộ rõ rệt sau các đợt tập huấn dài hạn ở Hàn Quốc hoặc châu Âu. Những nền đấu kiếm mạnh không chỉ mang lại môi trường tập luyện chất lượng cao mà còn giúp VĐV làm quen với cường độ và áp lực thi đấu quốc tế.

 Vận động viên Việt Nam có tố chất tốt và cần được đầu tư nhiều hơn.

Vận động viên Việt Nam có tố chất tốt và cần được đầu tư nhiều hơn.

Ngoài chuyên môn, đấu kiếm Việt Nam cũng cần thay đổi tư duy đầu tư. Thay vì đặt mục tiêu ngắn hạn ở SEA Games, ngành thể thao cần hướng đến các sân chơi lớn hơn như ASIAD hay Olympic. SEA Games vẫn quan trọng, nhưng nếu chỉ tập trung vào đấu trường khu vực, trình độ chuyên môn khó có thể bứt phá. Tấm HCĐ ASIAD 2014 từng cho thấy đấu kiếm Việt Nam hoàn toàn có thể tạo bất ngờ nếu được đầu tư đúng hướng. Nhưng để lặp lại điều đó sau 12 năm chờ đợi, chỉ dựa vào nỗ lực của VĐV là chưa đủ. Đó phải là chiến lược tổng thể, từ đào tạo trẻ, tổ chức giải đấu, nâng chất lượng huấn luyện đến tạo điều kiện thi đấu quốc tế thường xuyên.

Đấu kiếm vốn là môn thể thao của tốc độ, phản xạ và những quyết định trong tích tắc. Nhưng để chạm tới huy chương ASIAD, thành công không thể đến từ một khoảnh khắc lóe sáng. Nó đòi hỏi cả một quá trình bền bỉ phía sau, nơi từng nhát kiếm được mài giũa qua năm tháng.

Cái khó của đấu kiếm Việt Nam

Để các VĐV đấu kiếm Việt Nam được tham dự nhiều giải quốc tế, bài toán kinh phí lại trở thành rào cản lớn. Đấu kiếm không phải môn thể thao xã hội hóa mạnh ở Việt Nam. Trang thiết bị đắt đỏ, chi phí di chuyển cao và ít nhà tài trợ khiến các đội tuyển phụ thuộc chủ yếu vào ngân sách nhà nước. Điều đó dẫn đến việc nhiều chuyến tập huấn hoặc tham dự giải quốc tế phải tính toán rất kỹ, thậm chí bị cắt giảm. Sự chênh lệch càng dễ nhận thấy khi nhìn sang Hàn Quốc hay Nhật Bản. Các kiếm thủ của họ gần như thi đấu quanh năm trong hệ thống giải quốc tế. Những VĐV trẻ từ rất sớm đã được va chạm với đẳng cấp thế giới, qua đó tích lũy bản lĩnh thi đấu. Đó là nền tảng giúp họ duy trì vị thế hàng đầu châu lục trong thời gian dài.

Trong khi đó, đấu kiếm Việt Nam nhiều năm qua vẫn chủ yếu xoay quanh vài trung tâm mạnh như Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, Hải Phòng hay Quân đội. Hệ thống giải trong nước chưa đủ chiều sâu khiến tính cạnh tranh bị hạn chế. Một số địa phương còn gặp khó khăn trong việc duy trì lực lượng vì chi phí đầu tư cho môn này quá cao, từ trang thiết bị đến thuê chuyên gia. Thực tế ấy khiến khoảng cách giữa đấu kiếm Việt Nam với nhóm đầu châu Á ngày càng rõ rệt. Nếu SEA Games vẫn là sân chơi mà Việt Nam có thể cạnh tranh huy chương nhờ kinh nghiệm và bản lĩnh, thì ở ASIAD, nơi quy tụ những kiếm thủ đẳng cấp Olympic, sự khác biệt về cường độ thi đấu và nền tảng đào tạo gần như lập tức lộ ra.

Đơn Ca

Nguồn CAND: https://cand.vn/dau-kiem-viet-nam-can-gi-de-tro-lai-buc-huy-chuong-asiad-post812097.html