Diễn viên Thái Vũ giảm 7 kg
Ở tuổi 26, Thái Vũ đã tự mua nhà, mua xe sau 5 năm đóng phim. Song nam diễn viên cho biết anh không thích phô trương, không có bất kỳ món đồ hiệu nào và không xem tiền bạc là mục tiêu làm nghề.

Thái Vũ gây ấn tượng với vai Khuê trong phim Phía bên kia thành phố. Ảnh: Đức Nguyễn.
Trong cuộc trò chuyện với Tiền Phong, Thái Vũ chia sẻ về hành trình rẽ hướng nghệ thuật, áp lực khi đảm nhận vai Khuê trong phim Phía bên kia thành phố và giảm 7 kg để sống cùng nhân vật.
'Phía bên kia thành phố' có cái kết nhân văn
Nếu vai Cương trong Phía bên kia thành phố là nhân vật có tính cách rõ nét thì Khuê lại khó nắm bắt. Có người nghĩ Khuê trầm tính, có ý kiến cậu ấy mang những tổn thương tâm lý sâu sắc. Tôi lo lắng vì đây là kiểu nhân vật dễ bị đóng khung hoặc nhạt nhòa nếu thể hiện một màu.
Sau nhiều buổi làm việc cùng đạo diễn và biên kịch, tôi xây dựng Khuê là chàng trai sống nội tâm, liên tục thay đổi trạng thái tâm lý trong từng hoàn cảnh.
Trước khi bấm máy, đạo diễn yêu cầu tôi phải gầy đi, yếu đuối hơn. Tôi bắt đầu giảm cân bằng chế độ ăn nghiêm ngặt. Tôi cắt hoàn toàn tinh bột, ăn chay, uống detox và giảm liền 7 kg chỉ trong vòng một tuần. Tôi cũng hạn chế gặp gỡ bạn bè và giữ tâm lý nhân vật suốt thời gian quay phim.
Để phục vụ cho vai diễn, Thái Vũ ăn chay và giảm 7 kg trong một tuần.
Khi đóng Phía bên kia thành phố, tôi gần như không nói chuyện với bạn diễn, thường ở một mình, có những ngày chỉ đọc sách, giải toán và suy nghĩ về nhân vật.
Tôi không cố diễn. Tôi muốn khán giả tin rằng mình chính là Khuê. Nhân vật Khuê không có nhiều cơ hội để thể hiện bằng lời nói, chủ yếu truyền tải qua ánh mắt, hơi thở và những khoảng lặng. Có những ngày quay xong tôi mang theo cảm xúc của nhân vật về nhà.
Tôi thích bộ phim ở cách tiếp cận vấn đề bạo lực học đường, ngoài những cú đấm là lời nói, sự so sánh hoặc định kiến vô hình. Bộ phim không phán xét ai mà đặt ra nhiều góc nhìn để khán giả cùng suy ngẫm. Phim có cái kết nhân văn, tháo gỡ những hiểu lầm, tổn thương.

Sau 5 năm làm nghề, tôi mua được nhà, có xe riêng và chủ động về tài chính nhưng không xem đó là thước đo thành công.
‘Tôi sống đơn giản’
Tôi chưa từng nghĩ mình trở thành diễn viên. Trước đây, cuộc sống của tôi xoay quanh việc học. Tôi học chuyên Địa lý ở trường THPT Chu Văn An, từng giành giải Nhất học sinh giỏi thành phố Hà Nội, Huy chương Bạc khu vực Duyên hải và Đồng bằng Bắc Bộ, giải Khuyến khích học sinh giỏi quốc gia và được tuyển thẳng vào Đại học Luật.
Tôi là "mọt sách" đúng nghĩa. Khi đọc kịch bản Phía bên kia thành phố, tôi thấy mình có nhiều điểm giống nhân vật Khuê. Tôi hiểu tâm lý những người dành phần lớn thời gian cho việc học, không quá nổi bật trong đám đông và sống nội tâm.
Khác biệt là tôi may mắn không trải qua tổn thương hay bạo lực học đường như Khuê. Thời đi học, gia đình định hướng tôi theo những môn tự nhiên như Toán, Lý, Hóa nhưng tôi chọn Địa lý. Tôi giấu bố mẹ để xin tham gia đội tuyển học sinh giỏi.
Sau đó, mọi thứ diễn ra theo cách mà chính tôi không ngờ tới. Tôi liên tục đạt giải, đỗ chuyên Địa lý rồi được tuyển thẳng đại học, tốt nghiệp loại giỏi.
Năm đầu đại học, tôi tham gia một số cuộc thi dành cho sinh viên. Nhiều người nhận xét tôi có ngoại hình phù hợp với công việc người mẫu ảnh. Tôi bắt đầu thử sức, chụp hình cho các thương hiệu, xuất hiện trong một số MV của Đức Phúc, Phí Phương Anh, Mr Siro...
Sau này, tôi quyết định vào TPHCM học một khóa đào tạo ngắn hạn về diễn xuất. Sau hai buổi học, tôi nhận được lời mời casting phim ở Hà Nội và trúng vai. Từ đó, tôi bén duyên với nghề diễn và gắn bó đến hôm nay.
Nhiều người hỏi tôi có tiếc khi học Đại học Luật nhưng lại đi làm diễn viên? Câu trả lời là không. Tôi biết ơn quãng thời gian ấy. Những kiến thức về luật pháp, tư duy phản biện hay môi trường học tập cho tôi nền tảng tốt để bước vào cuộc sống. Khi chuyển hướng sang nghệ thuật, tôi không quyết định một cách bốc đồng.
Hiện tại, tôi tiếp tục học thạc sĩ ngành Quản trị Báo chí - Truyền thông vì muốn tích lũy thêm kiến thức và vốn sống cho công việc. Nhiều hôm vừa đóng máy là tôi chạy thẳng đến lớp học. Tôi luôn xem diễn xuất là một hành trình dài, không phải bứt phá ngắn hạn.
Bước vào môi trường nghệ thuật, tôi không có bất kỳ chỗ dựa nào. Mọi cơ hội đều đến từ quá trình tự học hỏi, tìm kiếm và cố gắng chứng minh năng lực bản thân. Sau 5 năm làm nghề, tôi mua được nhà, có xe riêng và chủ động về tài chính nhưng không xem đó là thước đo thành công.
Tôi sống đơn giản, không có món đồ hiệu nào. Tôi thích ngồi những quán ăn trong ngõ nhỏ, mặc đồ thể thao, đội mũ rồi đi ăn như một người bình thường. Mạng xã hội với tôi chủ yếu phục vụ công việc, không phải nơi khoe cuộc sống. Tôi làm nghề vì cảm xúc nhiều hơn giá trị hợp đồng. Có những dự án phù hợp, tôi vẫn sẵn sàng hỗ trợ hoặc tham gia mà không đặt nặng chuyện thù lao
Ngoài công việc diễn xuất, tôi dành thời gian học thêm nhiều kỹ năng như chơi đàn nguyệt, cưỡi ngựa, bắn cung hay các bộ môn khác để chuẩn bị cho những dạng vai mới. Nếu có cơ hội, tôi muốn thử sức với một vai phản diện.
Nguồn Tiền Phong: https://tienphong.vn/dien-vien-thai-vu-giam-7-kg-post1853986.tpo













