Khi mẹ già lâm bệnh trở thành bài toán khó của 8 đứa con
Thương con hết lòng là bản năng, nhưng được con thương lại là may mắn; Cho đi tất cả là tình yêu, nhưng nhận lại đủ đầy đôi khi là ảo tưởng.

Hãy nhớ: Cách bạn đối xử với cha mẹ chính là bản thiết kế cho cách con cái đối xử với bạn sau này.
Mai này khi mẹ già, khi mẹ bệnh, mẹ chẳng sợ gì cả... vì mẹ tự hào mình đã nuôi dạy được tám đứa con "thành đạt" nhất trần đời. Tám đứa con – tám tờ "bảo hiểm" cho tuổi già, tám niềm tin sắt đá rằng mẹ sẽ không bao giờ phải cô đơn.
Cho đến ngày bác sĩ bước ra, lạnh lùng tuyên bố một bản án thực tế: — “Bệnh của mẹ các anh chị cần người chăm sóc 24/7. Ai trong số các vị sẽ đứng ra?”
Ngay khoảnh khắc ấy, cả căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Một sự im lặng đến tàn nhẫn. Những đứa con vừa mới đây còn cười nói, bỗng chốc cúi gằm mặt xuống sàn nhà, hoặc nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại như thể tìm kiếm một chiếc phao cứu sinh.
Và rồi, dàn đồng ca của sự "hợp lý" bắt đầu cất lên: — “Mẹ ơi, con còn bốn đứa nhỏ đang tuổi ăn học, con buông ra là tụi nó khổ...” — “Công việc của con đang độ thăng tiến, vắng con một ngày là loạn cả công ty.” — “Bây giờ thật sự không phải lúc, kinh tế đang khó khăn, con phải cày để giữ ghế.”
Hóa ra, trong bảng danh sách những việc quan trọng của họ, có đủ chỗ cho đối tác, cho họp hành, cho sở thích cá nhân... chỉ là không còn chỗ cho mẹ. Người đã rút cạn thanh xuân để họ có được cái "thăng tiến" và "quan trọng" ấy, giờ đây bỗng trở thành một gánh nặng bị đùn đẩy như một món hàng lỗi.
Giữa những lời thoái thác được bọc đường ấy, cô con gái út bước tới. Đứa con mà lúc mẹ khỏe, mẹ chẳng mấy khi tự hào. Đứa con chưa bao giờ nhận được món quà đắt nhất, hay sự ưu tiên hàng đầu của mẹ. Cô ôm chặt lấy mẹ, cái ôm như muốn gánh thay cả nỗi tủi nhục của bà, rồi dõng dạc:
— “Mẹ đừng lo. Dù con chưa bao giờ là đứa con mẹ thương nhất, nhưng con thương mẹ hơn chính bản thân mình. Con sẽ chăm mẹ. Dù phải ngủ gầm giường bệnh viện, dù phải nếm vị cơm thừa canh cặn... con cũng sẽ không để mẹ một mình.”
Mẹ sững sờ. Cơn đau của bệnh tật chẳng thấm tháp gì so với vết dao đâm từ những đứa con "thành đạt". Bà nhận ra sự thật cay đắng: Thương con hết lòng là bản năng, nhưng được con thương lại là may mắn; Cho đi tất cả là tình yêu, nhưng nhận lại đủ đầy đôi khi là ảo tưởng.
Ngày bà xuất viện về nhà con út, bảy đứa con còn lại tiễn bà bằng những phong bao tiền dày cộp. Họ thở phào vì đã "mua" được sự thảnh thơi bằng tiền bạc. Nhưng họ không thấy được một cảnh tượng hãi hùng phía sau: Những đứa cháu – con của họ – đang đứng ở cửa, mắt nhìn chằm chằm vào cách cha mẹ chúng "vứt" bà nội cho cô út.
Những đứa trẻ ấy không học về lòng hiếu thảo qua sách vở. Chúng học qua cách cha mẹ chúng vừa quay lưng lại với mẹ mình. Một ngày nào đó, chính những đứa trẻ "được ưu tiên" ấy cũng sẽ nói với cha mẹ chúng một câu y hệt: “Con bận lắm, bây giờ không phải lúc thích hợp để chăm bố mẹ đâu.”
Quả báo không phải là điều gì xa xôi. Quả báo chính là việc bạn đang đào một cái hố cho chính tuổi già của mình bằng sự vô tâm ngày hôm nay.
Người ở lại bên bạn cuối cùng, thường không phải là người bạn đã hy sinh nhiều nhất, mà là người biết trân trọng giá trị của hai chữ: Gia đình.
Hãy nhớ rằng, tiền bạc có thể mua được một vị bác sĩ giỏi, một ngôi mộ đẹp, nhưng tuyệt đối không mua được một giọt nước mắt chân thành lúc lâm chung. Đừng để đến khi đứng trước di ảnh của mẹ mới bắt đầu khóc lóc, vì khi đó, sự tử tế của bạn chỉ là một vở kịch muộn màng.
Người xưa có câu: "Nếu mình hiếu với mẹ cha, Thì con cũng hiếu với ta khác gì. Nếu mình ăn ở vô nghì, Đừng mong con hiếu làm gì uổng công."
Bạn đối xử với cha mẹ mình như một "món nợ", thì sau này con cái sẽ coi bạn là một "gánh nặng". Bạn dùng lý do "công việc" để chối từ mẹ cha, thì mai này con cái sẽ dùng lý do "tương lai" để rời bỏ bạn.
Bản chất của cuộc đời này là một vòng lặp. Đừng gieo hạt vô tâm để rồi mong gặt quả hiếu thảo. Hãy nhìn lại đôi bàn tay nhăn nheo của mẹ trước khi quá muộn, vì đó là đôi bàn tay đã từng nâng đỡ cả thế giới của bạn, trước khi bạn trở thành "người bận rộn" như bây giờ.











