Khoảnh khắc mặt trời chạm cánh quạt trên cánh đồng điện gió lớn nhất Việt Nam
Trải rộng trên diện tích khoảng 600ha, Nhà máy điện gió Ea Nam (tỉnh Đắk Lắk) là dự án điện gió lớn nhất Việt Nam hiện nay.

Đắk Lắk hôm nay không chỉ được biết đến là nơi có bãi biển thơ mộng hay những rẫy cà phê bạt ngàn, mà còn được biết đến là một trong những "thủ phủ năng lượng tái tạo" lớn của cả nước.

Nổi bật là dự án điện gió Ea Nam, có diện tích khoảng 600ha, trải dài từ xã Ea Drăng đến xã Ea Khal (tỉnh Đắk Lắk). Dự án có tổng mức đầu tư hơn 16.500 tỷ đồng, sở hữu 108 trụ turbine gió khổng lồ, mỗi trụ cao 94m, sải cánh rộng loại 2.4MW. Đây được xem là loại lớn nhất từng được lắp đặt tại Việt Nam với tổng công suất 400MW, đóng góp 1,1 tỉ kWh/năm vào nguồn điện quốc gia, góp phần bảo đảm nguồn cung điện cho tỉnh và khu vực Tây Nguyên .Đây cánh đồng điện gió trên đất liền có quy mô lớn nhất Việt Nam hiện nay.

Nhà máy điện gió này không chỉ đóng góp sản lượng điện khổng lồ cho quốc gia mà còn tạo nên một kỳ quan nhân tạo tuyệt đẹp khi hoàng hôn buông xuống.

Mặt trời khi ấy như một đốm lửa lơ lửng trên cao nguyên Đắk Lắk, nhuộm bầu trời bằng những lớp màu chồng lên nhau: đỏ thẫm, cam cháy, tím sẫm rồi tan dần vào xanh thẫm của đêm sắp tới.

Những trụ turbine cao vút cắm xuống nền đất đỏ bazan như những cây bút khổng lồ. Khi nắng chiều chạm vào thân trụ trắng, chúng đổi màu từ trắng tinh sang hồng nhạt, rồi ánh lên sắc đồng cổ, như thể đã hấp thụ cả một ngày gió gào và nắng gắt.

Đứng giữa Ea Nam lúc hoàng hôn, con người dễ rơi vào một trạng thái lạ lùng: vừa được an ủi, vừa bị choáng ngợp. Choáng ngợp vì quy mô của sự tĩnh lặng.

Hàng chục turbine trải dài trên các sườn đồi, nối nhau đến tận chân trời, từ xa, chúng giống những vũ công đang đồng diễn trong một bản ballet chậm giữa đất trời khi hoàng hôn dần tắt nắng, không cần khán giả, chỉ cần gió làm nhạc trưởng.

Khi mặt trời lặng lẽ trôi ngang những cánh quạt khổng lồ, cánh đồng điện gió Ea Nam hiện lên vừa hùng vĩ vừa dịu dàng, như một khoảnh khắc dành tặng người dừng lại ngắm nhìn.

Mặt trời dần lún xuống sau những triền đồi. Bóng turbine đổ dài, kéo lê trên thảm cỏ, cắt qua những con đường nội bộ còn vương bụi đỏ. Những bóng ấy đan chéo, giao nhau, như những dòng thời gian chồng lên hiện tại: quá khứ của rẫy nương, hiện tại của công trường, và tương lai của năng lượng sạch. Ở khoảnh khắc ấy, Ea Nam không còn là một công trình, nó trở thành cảnh quan của tư duy.

Mỗi vòng quay chậm của cánh turbine như một lời hứa thầm lặng: ánh sáng của đêm nay sẽ đến từ gió của buổi chiều này.

Và nếu ai đó hỏi đâu là khoảnh khắc đẹp nhất của cánh đồng điện gió lớn nhất Việt Nam, có lẽ câu trả lời không nằm ở con số megawatt, không nằm ở những kỷ lục kỹ thuật. Nó nằm ở buổi hoàng hôn, khi gió thôi gào, mặt trời thôi cháy, và con người chợt nhận ra mình đang đứng giữa một giao điểm hiếm hoi của thời đại: nơi thiên nhiên và công nghệ cùng chọn cách đẹp với nhau.












