Kinh tế biển - trụ cột tỷ USD của An Giang
Ba đặc khu biển đảo cùng chuỗi giá trị logistics, nuôi biển công nghệ cao đang định hình kinh tế biển thành trụ cột quy mô tỷ USD của An Giang.
Không phải tỉnh ven biển nào cũng sở hữu ba đặc khu biển đảo cùng lúc phát triển. Đây là điểm khác biệt cốt lõi, đưa kinh tế biển An Giang vượt ra khỏi khuôn khổ một ngành đơn lẻ, trở thành hệ sinh thái kinh tế đa tầng, trải rộng từ du lịch, logistics đến nuôi trồng công nghệ cao.
Ba đặc khu, ba vai trò khác nhau trong cùng một trụ cột
An Giang hiện sở hữu ba đặc khu biển đảo: Phú Quốc, Kiên Hải và Thổ Châu. Mỗi đặc khu được định hình với một vai trò riêng trong tổng thể trụ cột kinh tế biển của tỉnh, thay vì phát triển theo cùng một khuôn mẫu. Phú Quốc giữ vai trò trung tâm du lịch biển đảo, là điểm đến chiến lược hướng tới cả thị trường trong nước và quốc tế, đồng thời là nơi tập trung phần lớn hạ tầng dịch vụ cao cấp của tỉnh.

Phú Quốc giữ vai trò trung tâm du lịch biển đảo, là điểm đến chiến lược thu hút cả du khách trong nước lẫn quốc tế của An Giang.
Trong khi đó, Kiên Hải và Thổ Châu, dù có quy mô dân số và diện tích nhỏ hơn nhiều so với Phú Quốc, lại giữ vai trò quan trọng không kém trong cấu trúc kinh tế biển tổng thể, đặc biệt ở khía cạnh khai thác, nuôi trồng thủy sản và bảo đảm vị trí chiến lược trên vùng biển của tỉnh. Việc duy trì và phát triển đồng thời ba đặc khu này, thay vì chỉ tập trung nguồn lực vào một điểm duy nhất, phản ánh cách tiếp cận có tính hệ thống của An Giang đối với kinh tế biển, nhìn nhận biển đảo không chỉ là nơi để khai thác du lịch, mà còn là không gian sinh kế, không gian sản xuất và không gian chiến lược.
Trao đổi với phóng viên báo Công Thương, ông Nguyễn Minh Triết, Phó Giám đốc Sở Công Thương An Giang cho biết, việc phân vai rõ ràng giữa ba đặc khu là chủ trương nhất quán của tỉnh, tránh tình trạng các địa phương ven biển phát triển dàn trải, thiếu trọng tâm.

Kiên Hải và Thổ Châu giữ vai trò củng cố nền tảng sinh kế biển và bảo đảm vị trí chiến lược trên vùng biển của tỉnh.
Theo Phó Giám đốc Sở Công Thương An Giang, Phú Quốc được xác định là đầu tàu thu hút đầu tư và du khách, trong khi Kiên Hải, Thổ Châu đóng vai trò củng cố nền tảng sinh kế biển và giữ vững vị trí chiến lược trên biển, hai vai trò bổ trợ chứ không cạnh tranh nguồn lực lẫn nhau. Cách phân vai này giúp tỉnh sử dụng hiệu quả hơn nguồn lực đầu tư, thay vì phải san đều cho tất cả các đảo theo cùng một định hướng phát triển.
Cách bố trí ba đặc khu với ba vai trò khác nhau cũng giúp An Giang phân tán rủi ro trong phát triển kinh tế biển. Nếu ngành du lịch tại Phú Quốc chịu tác động bởi các yếu tố mùa vụ hay biến động thị trường khách quốc tế, thì các hoạt động kinh tế biển tại Kiên Hải, Thổ Châu vẫn duy trì được nhịp độ riêng, ít phụ thuộc hơn vào những biến động đó. Đây là một lợi thế cấu trúc mà không phải địa phương ven biển nào cũng có được, khi phần lớn các tỉnh chỉ sở hữu một trung tâm kinh tế biển duy nhất.

Logistics và cảng biển được xác định là mắt xích kết nối kinh tế biển với các ngành sản xuất, thương mại khác của tỉnh.
Chuỗi giá trị logistics biển và nuôi biển công nghệ cao
Bên cạnh du lịch, hai mảng được An Giang xác định là động lực dài hạn cho kinh tế biển là logistics, cảng biển và nuôi biển công nghệ cao. Đối với logistics và cảng biển, tỉnh xác định đây là mắt xích kết nối kinh tế biển với các ngành sản xuất, thương mại khác trên đất liền. Một hệ thống cảng biển và dịch vụ logistics hiệu quả không chỉ phục vụ trực tiếp cho các hoạt động kinh tế biển như vận chuyển hải sản, nguyên liệu, mà còn hỗ trợ chung cho hoạt động xuất nhập khẩu hàng hóa của toàn tỉnh, giúp giảm chi phí vận chuyển và tăng sức cạnh tranh cho hàng hóa địa phương trên thị trường quốc tế.
Song song đó, nuôi biển công nghệ cao được xem là hướng đi khác biệt so với mô hình khai thác, nuôi trồng thủy sản truyền thống. Thay vì dựa vào đánh bắt tự nhiên hay nuôi trồng ven bờ theo phương thức cũ, tỉnh đang xây dựng đề án nuôi biển với định hướng ứng dụng công nghệ hiện đại, nhằm nâng cao năng suất và chất lượng sản phẩm, đồng thời giảm áp lực khai thác lên nguồn lợi thủy sản tự nhiên vốn đang chịu nhiều sức ép từ biến đổi khí hậu và tình trạng khai thác quá mức trong nhiều năm qua.

Nuôi biển công nghệ cao là hướng đi được An Giang lựa chọn nhằm nâng cao năng suất, giảm áp lực khai thác lên nguồn lợi tự nhiên.
Đề án nuôi biển, cùng với đề án xây dựng trung tâm kinh tế biển quốc gia mà tỉnh đang xây dựng, cho thấy An Giang không dừng lại ở việc khai thác những gì biển đảo sẵn có, mà chủ động quy hoạch lại cách khai thác đó theo hướng bền vững, có chiều sâu công nghệ hơn. Đây là cách tiếp cận cần thiết trong bối cảnh nguồn lợi thủy sản tự nhiên ngày càng khan hiếm, trong khi nhu cầu về hải sản chất lượng cao, có truy xuất nguồn gốc rõ ràng lại đang tăng lên cả ở thị trường trong nước lẫn xuất khẩu.
Việc kết hợp giữa du lịch biển đảo tại Phú Quốc, vai trò riêng của Kiên Hải và Thổ Châu, cùng với chuỗi giá trị logistics và nuôi biển công nghệ cao, đang tạo nên một cấu trúc kinh tế biển tương đối toàn diện cho An Giang, không phụ thuộc vào một nguồn thu duy nhất. Với quy mô và tốc độ đầu tư hiện tại, kinh tế biển hoàn toàn có cơ sở để trở thành trụ cột đóng góp ở quy mô tỷ đô cho nền kinh tế của tỉnh trong những năm tới, miễn là các mảng cấu thành được phát triển đồng bộ, thay vì chỉ dồn lực vào một điểm sáng duy nhất là du lịch.
Nguồn Công Thương: https://congthuong.vn/kinh-te-bien-tru-cot-ty-usd-cua-an-giang-466649.html












