Việt Nam đang xây dựng Luật Giao dịch hàng hóa phái sinh trong bối cảnh quy mô thị trường ngày càng lớn, nhu cầu phòng ngừa rủi ro giá của doanh nghiệp gia tăng và hội nhập thị trường hàng hóa quốc tế ngày càng sâu rộng. Kinh nghiệm từ Trung Quốc, Malaysia, Indonesia, Nhật Bản và Singapore cho thấy, một Sở giao dịch chỉ thực sự có giá trị khi gắn thị trường phái sinh với hàng hóa vật chất, tạo thanh khoản thực chất, hình thành giá tham chiếu và có hệ thống thanh toán – bù trừ đủ an toàn. Vì vậy, Luật cần hướng tới xây dựng một hạ tầng quản trị rủi ro cho nền kinh tế, chứ không đơn thuần mở rộng một “sân chơi” giao dịch.