Luật Phát triển đô thị: Người dân được hưởng những chính sách an sinh xã hội ưu tiên nào?
Người dân được hỗ trợ chi phí khám bệnh, chữa bệnh và hưởng các chính sách an sinh xã hội được quy định trong Luật Phát triển đô thị. Mức hỗ trợ, đối tượng và loại chi phí cụ thể sẽ do từng thành phố quyết định. Điều này cho thấy phạm vi quan tâm không chỉ dừng ở điều trị bệnh mà còn hướng đến chăm sóc sức khỏe và bảo đảm phúc lợi cho người dân.
Hướng tới hệ thống y tế hiện đại và an sinh xã hội bao phủ toàn dân

Một ca phẫu thuật điều trị bệnh lý đường tiết niệu tại Bệnh viện Đại học Y dược Shing Mark.
Theo khoản 1 Điều 28, HĐND thành phố quy định nhiều nội dung quan trọng liên quan đến chính sách y tế và an sinh xã hội.
Tại điểm a khoản 1 Điều 28, HĐND thành phố quy định chính sách hỗ trợ từ ngân sách thành phố để chi trả cho chi phí phòng bệnh; chi phí khám bệnh, chữa bệnh ngoài phạm vi chi trả của quỹ bảo hiểm y tế theo lộ trình phù hợp.
Quy định này đặt vấn đề chăm sóc sức khỏe trong một phạm vi rộng hơn, bao gồm cả phòng bệnh và những khoản chi phí khám bệnh, chữa bệnh nằm ngoài phạm vi chi trả của quỹ bảo hiểm y tế. Tuy nhiên, chính sách hỗ trợ được thực hiện theo lộ trình phù hợp, cho thấy việc triển khai phải gắn với điều kiện và khả năng thực tế.
Điểm b khoản 1 Điều 28 quy định chính sách phát triển hệ thống cấp cứu ngoại viện, vận chuyển y tế; giá dịch vụ cấp cứu ngoại viện và tỷ lệ đồng chi trả của người bệnh khi sử dụng dịch vụ cấp cứu ngoại viện để làm cơ sở thực hiện việc hỗ trợ thanh toán.

Các y, bác sĩ tư vấn, hướng dẫn điều trị đối với những trường hợp có dấu hiệu bệnh lý.
Trong khi đó, điểm c khoản 1 Điều 28 đề cập cơ chế, chính sách hỗ trợ hoạt động của hệ thống y tế các cấp trên địa bàn thành phố; huy động, đặt hàng, giao nhiệm vụ đối với các cơ sở y tế trên địa bàn thành phố tham gia hoạt động cấp cứu ngoại viện, vận chuyển y tế, phòng, chống dịch bệnh, ứng phó thảm họa, chăm sóc sức khỏe cộng đồng và nhiệm vụ y tế công ích khác của thành phố.
2 quy định này đặt cấp cứu ngoại viện và vận chuyển y tế trong mối liên hệ với hoạt động của toàn bộ hệ thống y tế. Đồng thời, việc huy động, đặt hàng, giao nhiệm vụ đối với các cơ sở y tế cho thấy yêu cầu sử dụng và tổ chức các nguồn lực y tế phục vụ những nhiệm vụ mang tính cộng đồng và công ích.
Điểm e khoản 1 Điều 28 Luật Phát triển đô thị quy định cơ chế, chính sách phát triển dịch vụ khám bệnh, chữa bệnh cho người nước ngoài tại cơ sở khám bệnh, chữa bệnh trên địa bàn thành phố. Đây là một nội dung mở rộng phạm vi cung ứng dịch vụ y tế, gắn với yêu cầu đáp ứng nhu cầu khám bệnh, chữa bệnh của người nước ngoài.
An sinh xã hội gắn với điều phối nguồn lực y tế

Người dân được lấy máu xét nghiệm tầm soát sức khỏe miễn phí. Ảnh: CTV
Điều 28 cũng dành nội dung quan trọng cho các chính sách đối với người có công, an sinh xã hội và phúc lợi xã hội.
Theo điểm d khoản 1 Điều 28, HĐND thành phố quy định chế độ, chính sách ưu đãi cho người có công với cách mạng trên địa bàn thành phố.
Cùng với đó, quy định về cơ chế, chính sách xã hội, an sinh xã hội, phúc lợi xã hội theo hướng mở rộng đối tượng, nâng mức thụ hưởng bảo đảm hệ thống an sinh xã hội toàn diện, hiện đại, bền vững, bao phủ toàn dân; phát triển hệ thống cơ sở chăm sóc người cao tuổi, cơ sở trợ giúp xã hội trên địa bàn thành phố là một nội dung có ý nghĩa đáng chú ý.
Theo hướng tiếp cận này, chính sách an sinh không chỉ tập trung vào hỗ trợ một số nhóm đối tượng cụ thể mà đặt mục tiêu bao phủ toàn dân, đồng thời quan tâm đến việc nâng mức thụ hưởng và xây dựng hệ thống cơ sở chăm sóc người cao tuổi, cơ sở trợ giúp xã hội.
Ở góc độ tổ chức nguồn lực y tế, khoản 2 Điều 28 trao cho UBND thành phố thẩm quyền điều phối quỹ phát triển hoạt động sự nghiệp của bệnh viện công lập cho bệnh viện công lập khác thuộc phạm vi quản lý của thành phố trong trường hợp số dư quỹ vượt quá 2 lần mức trích khấu hao, hao mòn tài sản cố định hằng năm và đơn vị có quỹ không có nhu cầu sử dụng để đầu tư cơ sở vật chất, mua sắm trang thiết bị.
Quy định này xác định cụ thể điều kiện thực hiện việc điều phối quỹ. Đó là số dư quỹ vượt quá 2 lần mức trích khấu hao, hao mòn tài sản cố định hằng năm và đơn vị có quỹ không có nhu cầu sử dụng để đầu tư cơ sở vật chất, mua sắm trang thiết bị. Đây là những điều kiện cần được tuân thủ khi thực hiện thẩm quyền điều phối trong phạm vi quản lý của thành phố.

Người cao tuổi vui vẻ tham gia sinh hoạt tại Viện Dưỡng lão Diên Hồng. Ảnh: Hà Thu
Khoản 3 Điều 28 tiếp tục phân cấp cho Chủ tịch UBND thành phố một số thẩm quyền trên cơ sở quy định của UBND thành phố.
Theo đó, tại điểm a khoản 3 Điều 28, Chủ tịch UBND thành phố có thẩm quyền cấp phép nhập khẩu thuốc chưa có giấy đăng ký lưu hành thuốc tại Việt Nam đáp ứng nhu cầu điều trị đặc biệt được sử dụng cho mục đích cấp cứu hoặc chống độc, chống thải ghép hoặc thuốc thuộc Danh mục thuốc hiếm để cung cấp cho các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh do thành phố quản lý về chuyên môn.
Tại điểm b khoản 3 Điều 28, Chủ tịch UBND thành phố có thẩm quyền quyết định cho phép cơ sở khám bệnh, chữa bệnh do thành phố quản lý về chuyên môn được áp dụng kỹ thuật loại đặc biệt.
Các thẩm quyền này được xác định cho những trường hợp cụ thể, bao gồm nhu cầu điều trị đặc biệt liên quan đến thuốc sử dụng cho mục đích cấp cứu, chống độc, chống thải ghép hoặc thuốc thuộc Danh mục thuốc hiếm, cũng như việc cho phép áp dụng kỹ thuật loại đặc biệt tại các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh thuộc phạm vi quản lý về chuyên môn của thành phố.
Từ Điều 28 có thể thấy, Luật Phát triển đô thị tiếp cận lĩnh vực y tế và an sinh xã hội theo hướng trao thêm thẩm quyền cho chính quyền thành phố trong phạm vi luật định, đồng thời bao quát nhiều lĩnh vực từ phòng bệnh, khám bệnh, chữa bệnh, cấp cứu ngoại viện đến điều phối nguồn lực bệnh viện và bảo đảm an sinh xã hội.
Điểm đáng chú ý là các cơ chế này không tách rời yêu cầu về chăm sóc sức khỏe cộng đồng và bảo đảm phúc lợi xã hội. Hướng đến hệ thống an sinh toàn diện, hiện đại, bền vững, bao phủ toàn dân, cùng với việc phát triển hệ thống cấp cứu ngoại viện, chăm sóc người cao tuổi và cơ sở trợ giúp xã hội, Điều 28 đặt nền tảng pháp lý để thành phố chủ động hơn trong tổ chức các chính sách phù hợp với nhu cầu của người dân, trên cơ sở những thẩm quyền và điều kiện cụ thể mà luật quy định.
