Luật Thương mại điện tử 2025: 'Cầm cương' và minh bạch hóa thị trường
Năm 2026 được xác định là cột mốc bản lề cho sự thay đổi diện mạo của nền kinh tế số Việt Nam. Với việc Luật Thương mại điện tử số 122/2025/QH15 chính thức có hiệu lực từ 1/7/2026, thị trường không chỉ dừng lại ở những con số tăng trưởng 'nóng' mà đang chuyển mình mạnh mẽ hướng tới sự minh bạch, kỷ cương...

Luật Thương mại điện tử sẽ siết chặt quy định với người bán và người livestream.
Tại Diễn đàn Thương mại điện tử, với chủ đề “Nâng cao năng lực quản lý: Định hướng chiến lược phát triển bền vững” trong khuôn khổ Hội chợ Mùa xuân 2026, ông Hoàng Ninh, Phó Cục trưởng Cục Thương mại điện tử và Kinh tế số (Bộ Công Thương), cho biết chuyển đổi số đang tái định hình sâu sắc phương thức sản xuất, kinh doanh và tiêu dùng.
NGHỊCH LÝ KHOẢNG TRỐNG B2B, DỮ LIỆU "PHÂN MẢNH"
Trong bối cảnh đó, thương mại điện tử đã trở thành kênh phân phối quan trọng, góp phần kết nối trực tiếp doanh nghiệp với người tiêu dùng, thúc đẩy mở rộng thị trường cho hàng hóa Việt Nam.
Thời gian qua, thương mại điện tử duy trì mức tăng trưởng bình quân khoảng 25%/năm; năm 2025, quy mô bán lẻ ước đạt 31 tỷ USD, chiếm khoảng 11% tổng mức bán lẻ hàng hóa, với khoảng 60% dân số tham gia mua sắm trực tuyến.
Sự phát triển nhanh và rộng của thị trường đặt ra yêu cầu ngày càng cao về kỷ cương, minh bạch thông tin, bảo vệ người tiêu dùng và tuân thủ pháp luật, nhằm bảo đảm thương mại điện tử phát triển bền vững.

Ông Hoàng Ninh, Phó Cục trưởng Cục Thương mại điện tử và Kinh tế số phát biểu tại diễn đàn.
Tuy nhiên, thực tiễn cho thấy mức độ phát triển thương mại điện tử giữa các địa phương còn chênh lệch đáng kể, đặc biệt giữa các đô thị lớn và nhiều tỉnh miền núi, biên giới. Nguyên nhân đến từ hạn chế về hạ tầng số, logistics, nguồn nhân lực và mức độ sẵn sàng chuyển đổi số của doanh nghiệp.
Theo ông Trần Văn Chín, Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Công nghệ Arobid, dù duy trì mức tăng trưởng ấn tượng nhưng thương mại điện tử Việt Nam vẫn đang tồn tại những nghịch lý. Hiện nay, thị trường chủ yếu tập trung vào mô hình B2C (từ doanh nghiệp đến người tiêu dùng cuối). Điều này vô tình tạo áp lực cực lớn lên các doanh nghiệp sản xuất và cửa hàng bán lẻ truyền thống trong nước khi phải đối đầu trực diện về giá với hàng ngoại nhập trên các sàn số.
Ở góc độ quản lý, cơ quan nhà nước đang phải đối mặt với tình trạng dữ liệu phân mảnh. Việc theo dõi hoạt động thực – ảo của doanh nghiệp và chuỗi cung ứng liên vùng gặp nhiều khó khăn do thiếu các công cụ đánh giá năng lực thực tế. Đặc biệt, khoảng trống về một nền tảng B2B (doanh nghiệp với doanh nghiệp) kết nối đa ngành và xuyên biên giới đang là rào cản khiến việc quản lý chuỗi cung ứng trở nên rời rạc.
Chính sự chênh lệch về mức độ phát triển giữa các đô thị lớn và khu vực miền núi, biên giới cũng là một thách thức lớn. Sự hạn chế về hạ tầng số, logistics và nguồn nhân lực tại các vùng sâu vùng xa đang tạo ra một khoảng cách số đáng ngại, khiến nhiều doanh nghiệp địa phương và hộ kinh doanh nhỏ lẻ có nguy cơ bị bỏ lại phía sau.
SIẾT CHẶT TRÁCH NHIỆM TỪ CHỦ SÀN ĐẾN NGƯỜI LIVESTREAM
Để giải bài toán này, ngày 10/12/2025, Quốc hội đã thông qua Luật Thương mại điện tử. Đây là cột mốc quan trọng, hoàn thiện hành lang pháp lý để thị trường phát triển theo hướng minh bạch, trách nhiệm và bền vững.
Theo ông Nguyễn Văn Thành, Trưởng Phòng Chính sách, Cục Thương mại điện tử và Kinh tế số, khung pháp lý về thương mại điện tử đã được hoàn thiện. Một hệ sinh thái về thương mại điện tử ở Việt Nam sẽ phát triển bền vững, minh bạch và rõ ràng, vượt qua giai đoạn chỉ tăng trưởng về mặt quy mô.
Một trong những điểm mới quan trọng của Luật, theo ông Thành là phân loại rõ các mô hình thương mại điện tử. Cụ thể, Luật xác định 4 loại hình để quản lý: Nền tảng thương mại điện tử bán hàng trực tiếp; nền tảng trung gian (sàn giao dịch, đấu giá, khuyến mại); mạng xã hội có tích hợp chức năng mua bán; và nền tảng tích hợp đa chức năng, đóng vai trò như “xương sống” kết nối nhiều ứng dụng, chia sẻ dữ liệu.
“Việc phân loại này là cơ sở để xác định trách nhiệm pháp lý tương ứng, chấm dứt tình trạng “đứng ngoài” quản lý như trước đây, đặc biệt với mạng xã hội”, ông Thành nhấn mạnh.
Luật đặt ra nghĩa vụ chung cho các nền tảng như minh bạch thông tin sản phẩm, hàng hóa, nhãn mác, chất lượng; phối hợp với cơ quan quản lý khi có vi phạm; kiểm soát rủi ro và gỡ bỏ kịp thời nội dung sai phạm. Với các nền tảng số lớn, Luật yêu cầu phải có hệ thống tiếp nhận, xử lý phản ánh và bộ phận chuyên trách.
Đặc biệt, Luật cũng lần đầu tiên quy định cụ thể trách nhiệm của mạng xã hội có hoạt động thương mại. Theo đó, nền tảng phải phân biệt tài khoản kinh doanh và tài khoản cá nhân; tách bạch nội dung thương mại và nội dung thông thường; lưu trữ dữ liệu giao dịch; với nền tảng có quy mô lớn, phải tuân thủ đầy đủ quy định như sàn thương mại điện tử trung gian.
Luật xác định ba nhóm chủ thể chịu sự điều chỉnh trực tiếp, gồm: Chủ sở hữu nền tảng, người bán và người trực tiếp livestream bán hàng. Chủ nền tảng phải công khai quy chế hoạt động, xác thực danh tính người bán, có công cụ kiểm soát nội dung livestream và kết nối, xác thực thông tin với cơ sở dữ liệu quốc gia.
“Khi phát hiện dấu hiệu vi phạm, nền tảng có quyền và trách nhiệm dừng phát sóng, gỡ bỏ nội dung theo yêu cầu của cơ quan có thẩm quyền”, đại diện Cục Thương mại điện tử và Kinh tế số thông tin.
Đối với người bán và người livestream, Luật yêu cầu cung cấp đầy đủ, chính xác thông tin về hàng hóa, giấy tờ pháp lý; thực hiện đúng nội dung quảng cáo đã được xác nhận. Đây được coi là “nút chặn” quan trọng đối với tình trạng quảng cáo quá mức, thổi phồng công dụng sản phẩm trên môi trường số.
Với các nền tảng có yếu tố nước ngoài, Luật yêu cầu phải có hiện diện pháp lý tại Việt Nam hoặc đại diện được ủy quyền để giải quyết tranh chấp, bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng và thực hiện nghĩa vụ tài chính khi phát sinh vi phạm.
Theo ông Thành, Luật Thương mại điện tử được kỳ vọng sẽ “cầm cương” thị trường đang tăng trưởng nóng, tạo hành lang pháp lý rõ ràng, minh bạch hơn cho cả doanh nghiệp và người tiêu dùng”.











