Men rượu, cơn ghen và nhát dao định mệnh 'xé nát' một gia đình
Men rượu, cơn ghen mù quáng và phút mất kiểm soát đã đẩy Nguyễn Văn Luận vào con đường phạm tội. Nhát dao trong đêm không chỉ khiến người vợ trọng thương mà còn xé nát một gia đình, để lại nỗi đau và những giọt nước mắt muộn màng.
Bi kịch từ những rạn nứt hôn nhân
Phòng xử án của Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An sáng hôm ấy lặng đến mức có thể nghe rõ từng tiếng thở dài. Người đàn ông tóc đã điểm bạc – Nguyễn Văn Luận (SN 1970, trú phường Cửa Lò, tỉnh Nghệ An) – đứng trước bục khai báo, cúi đầu, gương mặt khắc khổ. Ở phía dưới, người phụ nữ từng là vợ bị cáo – chị V.T.D – ngồi thu mình, đôi mắt đỏ hoe.
Giữa họ không chỉ là khoảng cách của một phiên tòa, mà còn là vết rạn sâu hoắm của một cuộc hôn nhân đã đi đến tận cùng đổ vỡ.
Họ từng có những năm tháng chung sống, có với nhau một đứa con nhỏ. Nhưng như nhiều gia đình khác, những mâu thuẫn âm ỉ trong đời sống dần tích tụ, để rồi bùng phát theo cách không ai mong muốn.
Chiều 25/10/2025, sau giờ làm, chị D. quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân. Chị nói với chồng sẽ đưa con về nhà ngoại và hôm sau làm đơn ly hôn. Không tranh cãi, không níu kéo, người phụ nữ lặng lẽ ôm con, thu dọn quần áo rời đi.
Ở lại phía sau, anh Luận rơi vào trạng thái hụt hẫng, bế tắc. Anh liên tục gọi điện nhưng không nhận được hồi âm. Sự im lặng của vợ khiến tâm trạng càng thêm nặng nề.

Bị cáo Nguyễn Văn Luận tại phiên tòa.
Tối cùng ngày, anh Luận tìm đến nhà mẹ vợ, mong thuyết phục vợ quay về. Nhưng đáp lại vẫn là sự từ chối dứt khoát: chị sẽ ly hôn. Không chấp nhận thực tế, anh Luận quay về trong tâm trạng u uất. Trên đường, anh ghé xin một chai rượu. Men rượu nhanh chóng làm mờ lý trí, đẩy cảm xúc vượt khỏi tầm kiểm soát.
Đêm xuống, mọi thứ tưởng như đã lắng lại, nhưng với Luận, sự bức bối vẫn chưa nguôi. Sau khi uống hết rượu, người đàn ông tiếp tục gọi điện cho vợ, nhưng vẫn không có hồi đáp.
Khoảng 21 giờ, Luận cầm dao đi thẳng đến nhà mẹ vợ. Lần này, không còn là lời năn nỉ. Trong trạng thái vừa buồn bực, vừa có men rượu, anh tiếp tục yêu cầu vợ quay về, nhưng người phụ nữ vẫn giữ nguyên quyết định.
Chỉ trong khoảnh khắc, mọi thứ vượt khỏi giới hạn. Người chồng rút dao, đâm liên tiếp vào tay, ngực và lưng vợ. Tiếng kêu cứu vang lên giữa đêm. Người thân vội đưa chị D. đi cấp cứu. May mắn, nạn nhân giữ được tính mạng, nhưng mang thương tích 18%.
Sáng hôm sau, Nguyễn Văn Luận đến cơ quan công an đầu thú. Từ một người chồng muốn níu kéo hôn nhân, anh trở thành bị cáo trong vụ án Giết người.
Cái ôm nghẹn ngào phía sau phiên tòa
Tại phiên tòa, bị cáo Nguyễn Văn Luận thừa nhận toàn bộ hành vi. Giọng nói trầm, chậm, đầy hối hận: “Bị cáo không có ý định giết vợ… chỉ vì buồn và bực tức khi vợ đòi ly hôn nên không làm chủ được bản thân…”.
Nam bị cáo cho biết sau sự việc, anh vô cùng ân hận. Không chỉ vì hành vi của mình, mà còn vì những hệ lụy để lại cho gia đình, đặc biệt là đứa con nhỏ.

Giọt nước mắt muộn màng của bị cáo Nguyễn Văn Luận.
Gia đình bị cáo đã bồi thường cho bị hại 30 triệu đồng. Tại phiên tòa, điều khiến nhiều người bất ngờ là chị D. không yêu cầu bồi thường thêm, thậm chí còn xin giảm nhẹ hình phạt cho chồng.
Người phụ nữ ấy – vừa là nạn nhân, vừa là người vợ – lặng lẽ lau nước mắt. Chị hiểu rằng, nếu chồng phải chịu án nặng, người thiệt thòi nhất sẽ là đứa con chung của họ.
Luật sư bào chữa cho rằng hành vi của bị cáo xuất phát từ mong muốn níu kéo vợ, không nhằm tước đoạt mạng sống. Tuy nhiên, Hội đồng xét xử nhận định đây là hành vi mang tính côn đồ, nguy hiểm, cần xử lý nghiêm.
Dù vậy, xét bị cáo phạm tội chưa đạt, thành khẩn khai báo, đầu thú và được bị hại xin giảm nhẹ, tòa đã cân nhắc khi lượng hình. Sau khi xem xét toàn diện, Hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Luận 10 năm tù.
Bản án được tuyên, bị cáo Luận đưa đôi tay bị còng lên ôm mặt, bật khóc. Những giọt nước mắt muộn màng rơi xuống. Ở phía dưới, người vợ cũng không kìm được nước mắt.
Nhưng ám ảnh nhất là khoảnh khắc sau phiên tòa. Ở hành lang, đứa con nhỏ mới 5 tuổi ngồi chơi một mình. Khi thấy cha bị dẫn giải, em vội chạy lại. Người mẹ ôm con, đưa đến gần. Bị cáo Luận với đôi tay bị còng vẫn cố ôm chặt lấy con. Cái ôm vội vã, nghẹn ngào, như muốn níu giữ khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị đưa đi.
Chiếc xe thùng lăn bánh. Người cha khuất dần sau cánh cửa sắt. Đứa trẻ đứng lại, chưa hiểu hết những gì vừa xảy ra. Chỉ một phút không kiềm chế, một gia đình rơi vào bi kịch. Người chồng mất tự do, người vợ mang thương tích, đứa con thơ lớn lên với khoảng trống không gì bù đắp.











