'Mùi phở' - Xuân Hinh lấn át

Với một tác phẩm chiếu Tết, 'Mùi phở' ăn điểm ở nội dung đơn giản, dễ xem, khán giả có khoảnh khắc cười vui mà không cần nghĩ ngợi nhiều. Phim không xuất sắc, nhưng đáng khen ở sự chỉn chu, tôn vinh giá trị truyền thống.

Mùi phở của đạo diễn Minh Beta có nước đi truyền thông tốt khi tận dụng thương hiệu cá nhân nghệ sĩ, yếu tố văn hóa quen thuộc và tâm lý khán giả đại chúng để tối ưu khả năng tiếp cận thay vì dựa hoàn toàn vào nội dung kịch bản.

Phim có khởi đầu suôn sẻ ở phòng vé khi có lượng đặt trước khá cao nhưng không giữ được phong độ và bị đối thủ trực tiếp là Báu vật trời cho vươn lên trong ba ngày đầu năm. Tính đến tối 20/2, Mùi phở chạm mốc 21 tỷ đồng doanh thu - mức thấp nhất trong bốn phim Việt chiếu Tết Bính Ngọ. Với tình thế hiện tại, khi Báu vật trời cho chiếm lại ưu thế về truyền thông mạng xã hội, Mùi phở khó có cơ hội lật ngược ván cờ.

Kịch bản đơn giản, dễ đoán

Phim dùng ẩm thực truyền thống (món phở) để nói về mâu thuẫn thế hệ trong gia đình ông Mùi. Sở hữu bí kíp nấu phở thượng hạng nhưng ông Mùi mãi chưa tìm được truyền nhân. Con trai duy nhất theo nghề họa sĩ, con rể lại là người ngoài, chỉ còn cháu trai Sá Sùng (Bảo Nam) là người được gửi gắm. Tuy nhiên, con dâu ông Mùi là Trinh (Thu Trang) phản đối Sá Sùng nối nghiệp bán phở, khiến mâu thuẫn gia đình đẩy lên cao.

Kịch bản phim của Minh Beta khá dễ đoán, gần như lộ rõ hết qua trailer. Thông điệp không mới nhưng vẫn là lựa chọn an toàn, vừa đủ hấp dẫn khán giả cho một tác phẩm chiếu Tết. Điểm cộng nằm ở cả phần cốt truyện và phần nhìn. Cảnh quay đặc tả căn bếp, cách nấu phở hay đại cảnh lễ hội phở hoành tráng minh chứng tâm huyết của ê-kíp. Chọn món phở là trung tâm của câu chuyện, nếu không khéo léo và chính xác về kiến thức ẩm thực, phim rất dễ bị ném đá, thậm chí dẫn đến cuộc khủng hoảng. May mắn, tác phẩm của Minh Beta không phạm sai lầm đó.

Mùi phở bộc lộ điểm yếu ồn ào, nhiều cảnh quay gượng.

Nửa đầu phim trôi chậm, chủ yếu trình bày hoàn cảnh gia đình ông Mùi và nhấn mạnh việc phở ông Mùi thơm ngon, hấp dẫn ra sao. Mâu thuẫn giữa ông Mùi và ông Dần (NSƯT Quốc Tuấn) - chủ quán phở gà đối diện - cũng được đề cập qua những lần cạnh tranh công khai. Vai diễn của NSƯT Quốc Tuấn đáng tiếc chưa có nhiều đất thể hiện.

Chi tiết ông Mùi hồi tưởng quá khứ học nghề phở khá xúc động nhưng lạc quẻ, cảm giác giống một video âm nhạc hơn là phân đoạn hồi tưởng trong phim điện ảnh.

Phim lôi cuốn hơn khi những màn khẩu chiến giữa Xuân Hinh và Thu Trang xuất hiện dày thêm. Cuộc chiến giữa bố chồng miền Bắc và con dâu miền Nam được xây dựng hợp lý. Xuân Hinh và Thu Trang cũng không khó để tung hoành với những mảng miếng hài của mình.

Tuy nhiên, điểm yếu của Mùi phở là diễn biến phim lan man, không có điểm nhấn. Cả phim lặp đi lặp lại một vấn đề duy nhất, khiến nhiều phân đoạn thừa thãi, nếu bỏ đi cũng không ảnh hưởng gì tới câu chuyện.

Không gian sinh hoạt theo khuôn mẫu gia đình miền Bắc truyền thống giúp Mùi phở mang màu sắc riêng. Tuy nhiên, cũng vì thế mà tệp khán giả của Mùi phở bị thu hẹp, khoanh vùng khá rõ ở thị trường phía Bắc.

Nghệ sĩ Xuân Hinh, Thu Trang có diễn xuất nổi trội hơn cả.

Cuối phim, kịch bản Mùi phở đuối dần, hỗn loạn với những tình tiết phi lý. Các nhân vật trong phim chỉ biết cãi lộn, la hét để xử lý mâu thuẫn. Điểm nhìn dần chuyển sang Sá Sùng - người gỡ nút thắt khi chứng kiến gia đình bất hòa. Việc để Sá Sùng kể chuyện ở cuối phim là ý tưởng hay, nhưng tiếc là không được xử lý khéo.

Lời thoại và cách phân tích sự việc của Sá Sùng ở cuối phim còn nặng tính giáo điều, sách vở, không phù hợp với một đứa trẻ tiểu học. Việc Sá Sùng tham gia vào phi vụ bắt cóc giả cũng chưa thuyết phục được người xem. Thông điệp về gia đình trong phim dễ đoán, dễ giải quyết, không đủ thấm. Vì thế, phim giống như một tác phẩm truyền hình chiếu Tết hoặc tiểu phẩm hài xuân. Chất điện ảnh đến từ góc quay, màu sắc, hoàn toàn không thấy được từ kịch bản hay màn thể hiện của dàn diễn viên.

Xuân Hinh lấn át

Từ khi công bố thông tin phim với truyền thông, đạo diễn Minh Beta không giấu ý đồ đưa nhân vật của nghệ sĩ Xuân Hinh làm trục chính của bộ phim đầu tay - Mùi phở. Mọi mâu thuẫn, bài học trong phim đều xuất phát từ ông Mùi bán phở. Điều này có cái hay, cũng là cái dở khi Xuân Hinh gần như giữ trọn vẹn thương hiệu hài lên màn ảnh.

Nét diễn hài đặc trưng, đậm chất sân khấu của Xuân Hinh khiến nhân vật ông Mùi nhiều khi lấn át các diễn viên còn lại. Một số đoạn tranh cãi lên gân, gào thét ồn ào, thiếu tiết chế khiến người xem khó tránh cảm giác mệt mỏi.

Ở bên kia chiến tuyến, Thu Trang tròn vai con dâu miền Nam với nét tính cách riêng, gần như khác biệt hoàn toàn với gia đình ông Mùi. Nhờ có Thu Trang, những miếng hài trong phim duyên dáng và tự nhiên hơn. Đây cũng là người đủ sức "cân" lại năng lượng của nghệ sĩ Xuân Hinh.

Dàn diễn viên tên tuổi nhưng ít kinh nghiệm đóng phim điện ảnh.

Nhân vật của Tiến Lộc, Hà Hương, Cường Cá ở mức độ an toàn, diễn xuất vẫn thiên về kịch, truyền hình hơn là điện ảnh. Thanh Hương đáng khen khi dám thử sức với vai diễn điên khùng, tạo hình lộn xộn, nhưng diễn xuất cần tiết chế để bớt "lố". Nghệ sĩ Thanh Thanh Hiền cũng có đất diễn đáng kể, đặc biệt ăn ý với Xuân Hinh.

Diễn viên nhí Bảo Nam trong vai Sá Sùng cũng nỗ lực dù được giao trách nhiệm lớn. Điểm hạn chế là những đoạn thoại còn sượng, đôi khi thiếu cảm giác tự nhiên của trẻ em.

Với một tác phẩm chiếu Tết, Mùi phở ăn điểm ở nội dung đơn giản, dễ xem, khán giả có khoảnh khắc cười vui mà không cần nghĩ ngợi nhiều. Phim không xuất sắc hay đột phá, nhưng đáng khen ở sự chỉn chu, tôn vinh giá trị truyền thống.

Thu An

Nguồn Tiền Phong: https://tienphong.vn/mui-pho-xuan-hinh-lan-at-post1821881.tpo