Nam chính Kim Dung cực mê đánh cờ, sở hữu võ công đầy đột phá
Một cao thủ kỳ dị của Kim Dung gây chú ý vì mê cờ hơn luyện võ, sở hữu thân pháp thuộc hàng đệ nhất.
Trong thế giới kiếm hiệp của Kim Dung, nhiều cao thủ nổi danh nhờ sát phạt quyết liệt hoặc tham vọng xưng bá võ lâm. Tuy nhiên, Mộc Tang Đạo Trưởng trong Bích Huyết Kiếm lại là trường hợp đặc biệt hiếm có: một đại cao thủ đạt đến cảnh giới võ học thượng thừa nhưng cả đời chỉ mê những quân cờ đen trắng, thậm chí thường xuyên rơi vào cảnh "đánh đâu thua đó".
Mộc Tang Đạo Trưởng, còn gọi là Mộc Tang Đạo Nhân, là chưởng môn Thiết Kiếm Môn và được xếp vào hàng cao thủ hàng đầu thời kỳ Bích Huyết Kiếm. Nhân vật này sau đó còn được nhắc lại trong Lộc Đỉnh Ký, cho thấy vị trí đặc biệt của ông trong hệ thống nhân vật Kim Dung.

Mộc Tang Đạo Trưởng, còn gọi là Mộc Tang Đạo Nhân, là chưởng môn Thiết Kiếm Môn và được xếp vào hàng cao thủ hàng đầu thời kỳ Bích Huyết Kiếm.
Điểm khiến Mộc Tang Đạo Trưởng khác biệt nằm ở tính cách vừa phóng khoáng vừa kỳ quặc. Dù là người xuất gia, ông không mang dáng vẻ nghiêm nghị thường thấy mà sống tự tại, thích du ngoạn và đặc biệt nghiện đánh cờ vây. Với ông, bàn cờ quan trọng đến mức có thể quên cả ăn ngủ hay những chuyện hệ trọng trong giang hồ.
Trớ trêu ở chỗ, Mộc Tang lại có kỳ nghệ khá tệ. Ông thường xuyên thua cờ nhưng lại cực kỳ hiếu thắng và không chấp nhận thất bại. Đây cũng trở thành điểm yếu khiến nhiều người lợi dụng. Chỉ cần ngồi xuống chơi cờ, cố tình nhường vài nước, đối phương gần như có thể khiến vị đạo trưởng này vui vẻ đồng ý mọi yêu cầu.
Dù mang hình ảnh hài hước, Mộc Tang Đạo Trưởng thực chất là cao thủ sở hữu võ công đầy đột phá. Thành tựu nổi bật nhất của ông là môn khinh công Thần Hành Bách Biến. Đây được xem là một trong những tuyệt kỹ thân pháp lợi hại nhất trong thế giới Kim Dung, thiên về né tránh và biến ảo hơn là đối kháng trực diện.
Khi thi triển Thần Hành Bách Biến, thân pháp của Mộc Tang nhanh và khó đoán đến mức đối thủ khó lòng chạm tới. Ông gần như không cần đỡ gạt mà chỉ dùng tốc độ cùng sự linh hoạt để hóa giải công kích. Về sau, tuyệt kỹ này được truyền cho Cửu Nạn rồi đến Vi Tiểu Bảo, góp phần tạo nên hình tượng "cao thủ chạy trốn" nổi tiếng của nhân vật này.
Không chỉ nổi danh nhờ khinh công, Mộc Tang còn là bậc thầy ám khí với tuyệt kỹ Thiên Thủ Như Lai. Ông có thể đồng thời phóng ra hàng loạt ám khí với độ chuẩn xác cao, biến hóa liên tục khiến đối thủ khó phòng bị. Sự kết hợp giữa thân pháp và ám khí giúp Mộc Tang trở thành mẫu cao thủ thiên về kỹ xảo hơn sức mạnh cương mãnh.
Tuy nhiên, nghịch lý lớn nhất của nhân vật này là dù võ công thâm hậu, ông lại thường mang tiếng đánh đấm toàn thua. Nguyên nhân không nằm ở thực lực mà xuất phát từ bản tính hiền hòa và tư tưởng tránh sát sinh. Trong giao đấu, Mộc Tang thường ưu tiên né tránh, nhường nhịn hoặc chủ động rút lui thay vì quyết chiến đến cùng.
Không ít lần, tính cách này khiến ông chịu thiệt. Ông từng bị chính sư đệ là Ngọc Chân Tử lừa gạt, đánh trọng thương. Có lúc, vì quá mê cờ, ông còn đem cả bảo kiếm cùng bí kíp môn phái ra cá cược với Viên Thừa Chí và thua sạch. Cuối cùng, Mộc Tang phải dùng tuyệt kỹ khinh công của mình để trừ nợ.
Thông qua Mộc Tang Đạo Trưởng, Kim Dung không xây dựng một cao thủ theo mô-típ bá đạo quen thuộc mà tạo nên hình tượng mang màu sắc triết lý Đạo giáo rõ nét. Nhân vật này xem võ công là công cụ tự bảo vệ bản thân, không phải phương tiện tranh quyền đoạt lợi. Giữa thế giới giang hồ đầy sát khí, Mộc Tang hiện lên như một dị nhân vừa kỳ quặc, hài hước nhưng cũng vô cùng tự tại.











