Người lính quân y và ký ức không thể quên về ca trực nơi đảo Thổ Châu

Một đêm trực năm 2013 ở đảo Thổ Châu, bác sĩ quân y Nguyễn Văn Du cùng đồng đội đã giành lại sự sống cho một bệnh nhân bị thương nặng giữa điều kiện đảo xa, cách trở. Ký ức ấy theo ông suốt ba thập kỷ gắn bó với biển đảo.

SKĐS - Một đêm trực năm 2013 ở đảo Thổ Châu, bác sĩ quân y Nguyễn Văn Du cùng đồng đội đã giành lại sự sống cho một bệnh nhân bị thương nặng giữa điều kiện đảo xa, cách trở. Ký ức ấy theo ông suốt ba thập kỷ gắn bó với biển đảo.

SKĐS - Một đêm trực năm 2013 ở đảo Thổ Châu, bác sĩ quân y Nguyễn Văn Du cùng đồng đội đã giành lại sự sống cho một bệnh nhân bị thương nặng giữa điều kiện đảo xa, cách trở. Ký ức ấy theo ông suốt ba thập kỷ gắn bó với biển đảo.

Giữa biển khơi, nơi mỗi chuyến tàu ra đảo đều nối dài bằng sóng gió, người lính quân y thường là một trong những người ít được nhắc tên nhất, nhưng lại luôn hiện diện ở những thời khắc cần thiết.

Trong những hải trình ra các đảo Tây Nam, hình ảnh Trung tá quân y Nguyễn Văn Du, Chủ nhiệm Quân y Trung đoàn 551, Vùng 5 Hải quân, lặng lẽ mang túi thuốc đi qua từng khoang tàu, theo dõi sức khỏe cho mọi người luôn đọng lại rõ nét. Ông đã dành gần như trọn tuổi trẻ cho biển đảo, âm thầm giữ sự an tâm trong mỗi chuyến đi.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du chuẩn bị thuốc cho mỗi chuyến đi biển.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du chuẩn bị thuốc cho mỗi chuyến đi biển.

Giữa tiếng máy tàu, tiếng sóng vỗ và nhịp rung đều của hành trình trên biển, bác sĩ Du gần như không có khái niệm giờ nghỉ.

Khi nhiều người tranh thủ chợp mắt sau quãng di chuyển dài, ông vẫn đi từng khoang tàu, xem ai say sóng, ai mệt vì thay đổi thời tiết, ai cần theo dõi thêm huyết áp, ai phải uống thuốc đúng giờ.

Công việc ấy diễn ra đều đặn, lặng lẽ và gần như trở thành một phản xạ nghề nghiệp. Ở giữa biển, chỉ một biểu hiện bất thường về sức khỏe cũng có thể ảnh hưởng đến cả hành trình.

Vì thế, sự chủ động của người lính quân y không chỉ là yêu cầu chuyên môn, mà còn là một phần của sự bảo đảm an toàn cho toàn đoàn.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du sinh năm 1974, quê ở Hải Phòng, theo ngành y từ năm 20 tuổi. Động lực thôi thúc ông gắn bó với nghề bắt nguồn từ sự cảm phục dành cho những thế hệ thầy thuốc đi trước - những người không tiếc máu xương để cứu chữa thương binh, tiếp sức cho cán bộ, chiến sĩ trong chiến tranh.

Với ông, được sống trong hòa bình là một may mắn, và cũng là lý do để tiếp tục cống hiến. Có lẽ vì thế mà suốt nhiều năm công tác, ông luôn xem việc chăm sóc sức khỏe cho bộ đội, người dân trên đảo là phần việc rất tự nhiên của đời lính.

Bác sĩ Du thăm khám, đo huyết áp cho người dân

Bác sĩ Du thăm khám, đo huyết áp cho người dân

Nhắc đến ca bệnh nhớ nhất trong đời quân y, bác sĩ Du im lặng vài giây. Rồi ông kể về một đêm trực ở bệnh xá đảo Thổ Châu, vào khoảng giữa năm 2013. Một đêm đến nay vẫn còn nguyên trong ký ức.

Khoảng 20 giờ 30, tiếng gọi cấp cứu bất ngờ vang lên dồn dập. Ông chạy ra. Trước mắt là một bệnh nhân ôm vùng cổ bên trái, máu chảy nhiều. Tình huống đến quá nhanh. Không có thời gian để chần chừ.

Bệnh nhân được đưa ngay vào phòng cấp cứu. Bác sĩ Du lấy gạc ép vết thương, đồng thời gọi anh em quân y hỗ trợ. Kiểm tra kỹ hơn, ông nhận ra đây là một tổn thương rất nặng ở vùng cổ. Nguy hiểm. Cấp bách. Và đặc biệt khó khăn trong điều kiện của một đảo xa, nơi phương tiện còn thiếu, đất liền thì cách trở.

Không còn lựa chọn nào khác, ông và đồng đội tận dụng tất cả những gì đang có. Vừa xử trí cấp cứu. Vừa theo dõi sát diễn biến. Vừa cố giữ lại sự sống cho bệnh nhân trong từng phút căng thẳng.

Đêm ấy kéo dài gần như không có khoảng nghỉ. Đường truyền được thiết lập khẩn trương. Nước và điện giải được bù liên tục. Vết thương được cầm máu tạm thời. Mọi diễn biến đều được theo dõi sát. Phải đến khoảng 3 giờ sáng, những bước xử trí ban đầu mới cơ bản hoàn tất.

Hai ngày sau, khi tình trạng bệnh nhân tạm ổn định, anh em quân y mới có thể chuyển người bệnh vào Bệnh viện tỉnh Kiên Giang. Cuộc chuyển tuyến diễn ra an toàn. Ba tuần sau, gia đình gọi điện báo tin bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm và gửi lời cảm ơn. Với bác sĩ Du, đó là cuộc gọi ông không quên.

Kể lại câu chuyện ấy, điều đọng lại không chỉ là sự khẩn trương của một ca cấp cứu trong đêm. Mà còn là bản lĩnh của người lính quân y giữa trùng khơi. Bởi ở đất liền, một ca bệnh nặng có thể nhanh chóng nhận được hỗ trợ chuyên sâu. Còn ở đảo xa, mỗi quyết định đều phải tính bằng từng phút giây. Và phía sau mỗi quyết định là trách nhiệm của người thầy thuốc trước lằn ranh sinh tử.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du theo dõi sức khỏe cho thành viên đoàn công tác tại các đảo Tây Nam.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du theo dõi sức khỏe cho thành viên đoàn công tác tại các đảo Tây Nam.

Năm 25 tuổi, khi nhận nhiệm vụ ra đảo lần đầu, điều bác sĩ Du nhớ nhất là nỗi nhớ nhà. Đó là cảm giác rất thật của một người lính trẻ lần đầu bước vào môi trường xa đất liền, xa gia đình, xa những sinh hoạt quen thuộc trên bờ.

Nhưng rồi theo thời gian, nỗi nhớ ấy không còn là trở ngại. Nó trở thành một phần của đời lính biển. Càng gắn bó lâu năm, ông càng thương đồng đội nhiều hơn. Bởi ai ở đảo cũng mang trong lòng một khoảng trống của hậu phương: nhớ cha mẹ, nhớ vợ con, nhớ những dịp sum họp không thể có mặt.

Càng gắn bó với biển đảo, tôi càng thấy công việc của mình có ý nghĩa.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du

Bác sĩ Nguyễn Văn Du tham gia diễn tập cứu nạn trên biển.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du tham gia diễn tập cứu nạn trên biển.

Bác sĩ Du hiểu điều đó bởi chính ông cũng đi qua nhiều mùa Tết xa nhà, nhiều thời khắc giao thừa không được quây quần bên gia đình. Nhưng trong môi trường quân ngũ, sự quan tâm của đơn vị, tình đồng chí, đồng đội và ý thức trách nhiệm đã giúp những người lính vơi đi phần nào nỗi nhớ để tiếp tục vững vàng với nhiệm vụ.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du Dấu trên những cung đường đảo xa.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du Dấu trên những cung đường đảo xa.

Làm quân y nơi đảo xa, khó khăn không chỉ đến từ chuyên môn. Đó còn là điều kiện sinh hoạt hạn chế, thời tiết thất thường, những ngày biển động kéo dài, tàu thuyền qua lại ít, khả năng hỗ trợ y tế từ đất liền bị thu hẹp. Trong hoàn cảnh ấy, người lính quân y luôn phải sẵn sàng cho mọi tình huống, nhiều khi không chỉ làm nhiệm vụ điều trị mà còn phải xoay xở như một bác sĩ đa khoa thực thụ.

Ba mươi năm đi cùng biển đảo, với Trung tá quân y Nguyễn Văn Du, đó không chỉ là một chặng đường công tác. Đó là từng ấy năm tuổi trẻ gửi lại nơi đầu sóng ngọn gió. Là từng ấy năm bền bỉ chăm sóc sức khỏe cho bộ đội. Là từng ấy năm kinh nghiệm được đánh đổi bằng những ca trực, những chuyến đi và không ít đêm trắng nơi đảo xa.

Thấy bệnh nhân đau như chính mình đau.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du

Điều khiến bác sĩ Du gắn bó với nghề, suy cho cùng, không nằm ở những lời khen hay những dấu mốc được nhắc tên. Với ông, cốt lõi của nghề y vẫn là nhìn bệnh nhân như người thân của mình.

Ở giữa trùng khơi, bác sĩ quân y không chỉ khám bệnh, cấp thuốc, xử trí cấp cứu. Nhiều khi, họ còn là người trấn an tinh thần cho đồng đội, giúp anh em vững vàng hơn trước những mệt mỏi, say sóng hay áp lực của những chuyến công tác dài ngày. Có lúc, một lời hỏi han đúng lúc hay một túi thuốc mang đến tận chỗ nghỉ cũng có giá trị như một sự động viên lớn.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du giới thiệu vườn thuốc nam trên đảo.

Bác sĩ Nguyễn Văn Du giới thiệu vườn thuốc nam trên đảo.

Phía sau người bác sĩ ấy là một hậu phương lặng thầm, luôn nâng đỡ để ông yên tâm công tác. Vợ ông là giáo viên. Hai con gái là nguồn động viên lớn trong suốt những năm tháng xa nhà; con gái lớn đã học xong đại học, con gái út vẫn đang tuổi đến trường. Cùng với người mẹ 78 tuổi và gia đình, họ luôn là điểm tựa tinh thần để bác sĩ Du hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Trong những lúc hiếm hoi rảnh rỗi, ông vẫn nhắn tin, gọi điện về cho vợ con như một cách thu ngắn khoảng cách giữa nhiệm vụ và gia đình. Với những người lính quân y như bác sĩ Du, sự cân bằng giữa công việc và gia đình chưa bao giờ là điều dễ dàng. Nhưng chính vì hậu phương đủ thấu hiểu, người ở tuyến đầu mới có thể yên tâm đi hết những chuyến hải trình dài.

Ba thập kỷ blouse trắng nơi đầu sóng ngọn gió, Trung tá quân y Nguyễn Văn Du - Chủ nhiệm Quân y Trung đoàn 551 vẫn chọn đứng ở phía sau mỗi chuyến đi, lặng lẽ chăm lo sức khỏe cho cán bộ, chiến sĩ và các đoàn công tác.

Không ồn ào. Không kể về mình bằng những lời lớn lao. Ông hiện diện bằng những bước chân âm thầm đi qua từng khoang tàu, bằng những đêm trực nối dài ở đảo xa, bằng sự bình tĩnh trong những ca cấp cứu và bằng một tấm lòng luôn đặt sự an toàn của người khác lên trước.

Nụ cười của bác sĩ Nguyễn Văn Du trong một chuyến công tác ra đảo.

Nụ cười của bác sĩ Nguyễn Văn Du trong một chuyến công tác ra đảo.

Có thể với nhiều người, biển đảo hiện lên bằng màu cờ, bằng tiếng sóng, bằng những cột mốc chủ quyền giữa trùng khơi. Nhưng trong chiều sâu của đời sống nơi ấy, còn có những con người lặng lẽ giữ cho mọi nhịp sống được vận hành bình thường. Bác sĩ quân y Nguyễn Văn Du là một người như thế.

Bài và ảnh:

TUẤN ANH

Trình bày:

Tuấn Anh

Nguồn SK&ĐS: https://suckhoedoisong.vn/nguoi-linh-quan-y-va-ky-uc-the-khong-quen-ve-ca-truc-noi-dao-tho-chau-169260407093158201.htm