Nhật ký World Cup 2026: Những cuộc chiến trong một cuộc chiến
Tấm màn nhung của World Cup 2026 khép lại sáng 20-7 (giờ Việt Nam) không chỉ là một cuộc chiến của thầy Fuente và trò Scaloni mà còn nhiều cuộc đối đầu cá nhân ở các vị trí khác trên sân.

Oyarzabal đã ghi bàn trong mọi trận chung kết mà anh tham dự. Ảnh: AP
Simon - Martinez
Họ đều chơi cho những câu lạc bộ không phải là hàng đầu, Simon bắt cho Athletic Bilbao, trong khi Martinez nhiều năm là người “gác đền” cho Aston Villa, nhưng ở cấp độ đội tuyển quốc gia, vị trí của họ là gần như không thể đụng đến. Simon là học trò cưng của ông Fuente từ những cấp độ đội trẻ mà chính ông dẫn dắt. Cũng là một người đồng hương xứ Basque, Simon là một chuyên gia cản phá penalty và là thủ lĩnh không thể chối cãi của hàng phòng ngự. Martinez nổi lên muộn hơn nhưng được ca ngợi mạnh mẽ vì những màn trình diễn của anh ở World Cup 2022, đặc biệt là ở trận chung kết giải đấu ấy với pha cản phá vào giây cuối cùng cú dứt điểm của Muani. Ở tuổi gần 34, anh muốn chứng tỏ rằng anh vẫn ở đỉnh cao và sẵn sàng thể hiện điều đó ở trận chung kết này.
Cubarsi - Romero
Cặp trung vệ của đội tuyển Tây Ban Nha là Cubarsi-Laporte và ở phía đối diện là Martinez-Romero. Ở tuổi 19, trung vệ của Barcelona cho thấy anh già trước tuổi, đặc biệt xuất sắc trong khả năng đánh chặn và chơi không chiến. Hãy hỏi Ronaldo, Lukaku và Mbappe về việc anh đã hạn chế họ thế nào. Nếu cho đến lúc này, Tây Ban Nha mới chỉ thủng lưới có một bàn duy nhất thì một phần là công rất lớn của Cubarsi. Romero lại là một tên tuổi đã được công nhận từ lâu và ở World Cup này, anh có những đóng góp rất lớn kể cả ở việc ghi bàn, như bàn thắng vào lưới Ai Cập của anh. Gary Neville đã gọi anh là “người hai mặt, có thể làm nên tất cả, ghi bàn và tự hủy chính mình”. 6 bàn thua của Argentina ở giải World Cup rõ ràng là không ít và có một phần lỗi của chính anh.
Rodri - Paredes
Rodri đang trở lại phong độ cao nhất của mình kể từ khi đoạt Quả bóng Vàng 2024. Không còn ai nhớ là anh từng bị chấn thương nặng cách đây gần 2 năm nữa, trong khi Paredes lúc này đã trở về thi đấu ở quê hương sau nhiều năm chơi ở châu Âu. Anh có vẻ đã chậm hơn, nhưng cũng như Messi và toàn đội, anh đã “biến hình” quá tốt với thời cuộc. Đây có thể được coi là một cuộc đối đầu về mặt ý thức hệ, giữa khả năng điều phối bóng của Rodri và khả năng điều tiết thế trận của Paredes. Chính ông Scaloni thừa nhận rằng cuộc chiến này có thể quyết định trận chung kết.
Olmo - Enzo
Sự thông minh về chiến thuật đối đầu với khả năng bùng nổ trong những khoảnh khắc quyết định. Họ không giống nhau, nhưng cả hai đều là những tiền vệ lai tiền đạo, những người có khả năng tấn công như tiền đạo, nhưng lại có thể di chuyển, phối hợp, làm tường, tạo ra các khoảng trống, và khi cần, đột phá. Ông Fuente đã khen Olmo là một “thiên tài” trong tình huống anh kiến tạo để Porro ghi bàn 2-0 trong trận đấu với Pháp. Enzo chính là người đã gỡ hòa 1-1 bằng một cú nã đại bác. Chờ đợi xem trận chung kết này, họ sẽ tỏa sáng ra sao.
Oyarzabal - Alvarez
Cuộc đối đầu của hai “số 9 ảo”, trận đấu của hai chân sút quan trọng bậc nhất, bên cạnh các thiên tài Yamal và Messi. Người ta nói rằng, Oyarzabal là một “phản thiên tài”, đơn giản vì ở Tây Ban Nha, báo chí cho rằng đội tuyển không cần một trung phong, nhưng anh đã trả lời bằng 5 bàn thắng. Rất kiệm lời, không xuất hiện nhiều trên mạng xã hội, có bằng đại học và không cần đến người quản lý, Oyarzabal sống rất vui vẻ ở Real Sociedad. Nhưng Alvarez thì khác, anh luôn là cái tên nóng trên thị trường chuyển nhượng. Barcelona theo đuổi anh từ lâu, nhưng Atletico Madrid đã từ chối khoản tiền 200 triệu euro của họ. Anh nói rõ ràng: “Tôi muốn ra đi”. Siêu phẩm của anh vào lưới Thụy Sĩ khiến những đội bóng theo đuổi anh càng thèm khát. Nhưng trước tiên, trận chung kết đã.














