Những 'người thân' trong sắc trắng
Giữa ranh giới mong manh của sự sống, có những bàn tay ấm áp vỗ về, những lời động viên khe khẽ được gửi đi mỗi ngày. Những điều tưởng chừng rất nhỏ ấy lại trở thành điểm tựa, giúp người bệnh vững lòng đi qua tháng ngày nhọc nhằn.

Điều dưỡng Nguyễn Thị Liễu chăm sóc bệnh nhi N.T.T tại Khoa Nhi Cấp cứu - Hồi sức tích cực và Chống độc, Bệnh viện Phụ sản - Nhi Đà Nẵng. Ảnh: K.M
Giữa ranh giới mong manh của sự sống, có những bàn tay ấm áp vỗ về, những lời động viên khe khẽ được gửi đi mỗi ngày. Những điều tưởng chừng rất nhỏ ấy lại trở thành điểm tựa, giúp người bệnh vững lòng đi qua tháng ngày nhọc nhằn.
Giữa lằn ranh sinh tử
“T. sắp được về nhà rồi, có nhớ cô Liễu không? T. với mẹ về ở cùng ba, ông bà vui nghen…”, giọng nói dịu dàng của điều dưỡng Nguyễn Thị Liễu (Khoa Nhi Cấp cứu - Hồi sức tích cực và Chống độc, Bệnh viện Phụ sản - Nhi Đà Nẵng) vang lên giữa căn phòng hồi sức vốn luôn đặc quánh bởi âm thanh máy móc. Chị nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của em, vuốt ve như lời vỗ về, rồi cẩn thận chỉnh lại tấm chăn, kiểm tra từng dây máy thở, từng chỉ số đang nhấp nháy trên màn hình.
Chào đời với nhịp thở yếu ớt, rồi gắn bó với bệnh viện suốt 9 năm 5 tháng, tuổi thơ của em N.T.T. (xã Quế Sơn) trôi qua trong không gian chật hẹp của phòng bệnh. Trong hành trình ấy, bên cạnh người mẹ tảo tần, những điều dưỡng như chị Liễu đã trở thành những “người thân” đặc biệt, lặng lẽ sẻ chia yêu thương.
Gắn bó với nghề 18 năm, chứng kiến nhiều khoảnh khắc mong manh giữa sự sống và mất mát, chị thấu hiểu điều người bệnh cần là sự sẻ chia. Và sự sẻ chia ấy, với chị, bắt đầu từ những điều rất đỗi giản dị: cái nắm tay, lời hỏi han, ánh mắt động viên. Cứ thế, chị trở thành điểm tựa ấm áp, giúp người bệnh và gia đình vững lòng hơn giữa hành trình đầy thử thách.
Ở phòng hồi tỉnh sau mổ - nơi được ví như “cửa ngõ” quyết định sau mỗi ca phẫu thuật, điều dưỡng Châu Thị Ngọc Khánh (SN 1993, Khoa Phẫu thuật - Gây mê hồi sức, Bệnh viện Đà Nẵng) cũng ngày ngày đồng hành người bệnh, nâng đỡ họ qua những thời khắc quan trọng. Từ nhận bàn giao, kiểm tra máy móc đến theo dõi các chỉ số sinh tồn, chị kiên trì dõi theo từng biến chuyển của bệnh nhân. Phía sau những con số huyết áp, nhịp thở, SpO2… là cả quá trình quan sát chặt chẽ, kịp thời nhận diện và xử trí những bất thường dù rất nhỏ.
Hơn 10 năm trong nghề, chị hiểu rằng chăm sóc hậu phẫu không chỉ là kỹ thuật mà còn đòi hỏi sự tinh tế và trách nhiệm cao. Từ việc theo dõi vết mổ, hệ thống dẫn lưu, cân bằng dịch đến kiểm soát cơn đau, tất cả đều yêu cầu độ chính xác và sự tập trung tuyệt đối. Có những ca bệnh diễn biến nguy hiểm, như bệnh nhân ung thư vòm họng gặp biến chứng trong giai đoạn hồi tỉnh, nhưng nhờ sự theo dõi sát sao, chị và ê-kíp đã kịp thời xử trí, giành lại cơ hội sống cho bệnh nhân.
Những “người thân” trong sắc trắng
Cùng nhịp làm việc khẩn trương, điều dưỡng Mai Thị Thu Huyền (SN 1990, Bệnh viện Đà Nẵng) cho biết, áp lực lớn nhất tại khu hồi sức ghép gan là việc theo dõi và chăm sóc người bệnh trong giai đoạn sau ghép - thời điểm rất nhạy cảm, tiềm ẩn nhiều nguy cơ biến chứng. Người bệnh thường trong tình trạng nặng, diễn biến nhanh, đòi hỏi điều dưỡng phải theo dõi sát các dấu hiệu sinh tồn, chỉ số huyết động, cân bằng dịch vào - ra, cũng như phát hiện sớm những biểu hiện liên quan đến thải ghép hoặc nhiễm trùng.

Điều dưỡng Mai Thị Thu Huyền chăm sóc bệnh nhân tại khu hồi sức ghép gan, Bệnh viện Đà Nẵng. Ảnh: K.M
Việc sử dụng các loại thuốc chuyên biệt như thuốc chống thải ghép, thuốc ức chế miễn dịch cũng yêu cầu sự chính xác và cẩn trọng tuyệt đối. Mỗi thao tác đều đòi hỏi sự tập trung cao độ, tỉ mỉ, bởi mỗi quyết định hay phát hiện sớm đều có thể ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả điều trị.
“Khi thấy người bệnh vượt qua giai đoạn nguy kịch, dần hồi phục và có cơ hội trở lại cuộc sống bình thường, đó chính là niềm vui và động lực để chúng tôi vượt qua mọi áp lực trong công việc”, chị Huyền chia sẻ.
Những điểm tựa thầm lặng
Không chỉ ở các khoa hồi sức, tại Bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng, điều dưỡng Trần Ngọc Luân (Khoa Nội 1) cũng bền bỉ sát cánh cùng người bệnh qua những giai đoạn nhọc nhằn. Từng trải qua những ngày đầu đầy áp lực khi đối diện với các ca bệnh nặng, thậm chí là những cuộc chia ly, anh học cách giữ vững tinh thần để làm tròn vai trò của mình, từ thực hiện y lệnh đến sẻ chia, ở cạnh bên người bệnh và gia đình trong thời khắc cuối cùng.
Có những kỷ niệm theo anh suốt hành trình làm nghề. Một nữ bệnh nhân từng điều trị hóa chất nhiều đợt, 5 năm sau vẫn nhận ra anh khi tình cờ gặp lại. Thời gian trôi qua nhưng cảm giác an tâm ngày nào dường như vẫn còn ở lại trong cách bà nhắc về những ngày cũ: “Khi nào có con ở bên, cô cũng yên tâm hơn”.
Không ít lần, anh nhận được những cuộc gọi từ người nhà sau khi bệnh nhân qua đời. Ở đầu dây bên kia là niềm tin yêu được gửi trao sau một hành trình đã khép lại. Đó cũng là động lực giúp anh gắn bó với nghề.
Phía sau công việc là những hy sinh thầm lặng. Vợ anh cũng là điều dưỡng tại bệnh viện, những ca trực nối tiếp khiến việc chăm sóc con cái đôi khi kém chu toàn. Có những dịp đặc biệt không thể ở bên gia đình, nhưng anh hiểu rằng: “Thời điểm đó, người bệnh cần mình hơn”.
Ở nơi mà sự sống đôi khi chỉ được đo bằng từng nhịp thở, điều đọng lại không chỉ là y học, mà là tình người ấm áp. Nơi đó, có những con người lặng lẽ dõi theo từng con số trên máy monitor, đồng thời thầm lặng đảm nhận những công việc không tên. Bằng sự kiên nhẫn và tận tâm, họ mỗi ngày nâng đỡ niềm tin, giúp người bệnh vững vàng bước qua những thời khắc mong manh.
Nguồn Đà Nẵng: https://baodanang.vn/nhung-nguoi-than-trong-sac-trang-3329976.html












