Thời gian trôi qua kẽ tay

Mỗi năm, khi tờ lịch cuối cùng rơi xuống, tôi thấy mình giống như một người bộ hành vừa đi qua một dặm dài đầy đá sỏi và gió bụi, bỗng nhiên chỉ muốn dừng chân bên một vệ đường nào đó, tháo đôi giày đã cũ, phủi đi lớp bụi mờ bám trên gấu quần và ngồi xuống nhìn ngắm lại quãng đường đã đi qua. Khi đã đủ đầy va vấp cuộc đời, người ta mới chợt nhận ra thời gian không trôi đi ồn ào, nó len lỏi như cát qua kẽ tay, dù cố nắm chặt đến đâu vẫn âm thầm tuột mất, mang theo cả những niềm vui lấp lánh và những nỗi buồn chưa kịp cũ.

Một buổi tối cuối năm mưa phùn, tôi ngồi trong quán nhỏ với một người bạn cũ. Không hỏi nhau đã đi được bao xa, cũng không cần nhắc lại những điều từng bỏ lỡ, bạn chỉ đẩy về phía tôi ly trà đặc còn nghi ngút khói. Rồi cứ thế, chúng tôi lặng im ngồi bên nhau, nhìn ngắm phố xá trôi qua trong ánh đèn đường mờ ảo. Những dáng vẻ vội vã, vấp váp bước qua nhau giữa cuộc mưu sinh lúc tối muộn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình thật may mắn khi được “đứng ngoài” dòng chảy xô bồ kia một chốc, để nâng niu cái cảm giác yên bình nhỏ bé này. Hóa ra, hạnh phúc đôi khi chỉ là một chén trà nóng, một tri kỷ hiểu được sự im lặng của mình và một tâm thế nhẹ tênh giữa trùng vây cơm áo.

Bạn tôi bảo, khi năm tháng vội vã trôi đi, nhìn ngắm lại những ngày tháng cũ mới thấy thời gian là liều thuốc chữa lành hiệu quả nhất nhưng cũng tàn nhẫn nhất. Hồi còn trẻ, chúng ta thường nhìn thời gian như một gã khổng lồ hào phóng, luôn sẵn lòng đứng đợi ở ngã tư đường để ta tha hồ rong chơi. Lúc đó, ta tin rằng mình có thể hoãn lại mọi thứ: một lời xin lỗi, một cái ôm hay một chuyến trở về. Nhưng khi đã đi qua đủ đầy những mùa gió, ta chợt nhận ra thời gian không đợi chờ ai, nó chỉ lẳng lặng bào mòn những gì ta từng coi là bất biến. Và cũng chính thời gian đã vội vã lấy đi mất những điều quý giá, mang theo cả những người thân yêu nhất, mãi mãi không trở về.

Minh họa: H.H

Minh họa: H.H

Bạn nghẹn giọng bảo, những mất mát đã khiến bạn nhận ra rằng cuối năm, dù thế giới ngoài kia có đảo điên thế nào, việc quan trọng nhất vẫn là tìm đường về nhà. Có khi chỉ là một đôi ngày ngắn ngủi sau một chuyến xe khách đường dài chật chội, có những lần vừa kịp đón giao thừa xong lại vội vã ngược xuôi ra phố thị. Mà xót xa thay, mỗi năm, lại thấy gương mặt cha mẹ già nua thêm một chút. Những nếp nhăn xô gấp lại trên gương mặt đã lấm tấm vết đồi mồi. Về quê, đi trên con đường bê tông thênh thang lại thấy nhớ da diết những con đường đất đỏ, nhớ những bữa cơm nghèo chỉ có rau luộc và mùi mắm tép nồng nàn nhưng sao ấm áp, đủ đầy đến lạ. Hóa ra, trở về không phải để khoe khoang mình đã làm được gì sau một năm dài, không phải để kể lể những thành công rực rỡ. Chúng ta trở về để được là mình của những ngày xưa cũ, để được nhìn thấy mẹ vẫn ngồi bên bếp lửa, thấy cha vẫn trầm ngâm bên chén trà và thấy mình vẫn là đứa trẻ được phép sai lầm, được phép yếu đuối. Và hóa ra, đi khắp nơi, mọi chốn giữa thế giới thênh thang này mới ngộ ra rằng, nhà là nơi duy nhất không bắt ta phải mặc những bộ giáp bóng bẩy để đối diện với muôn trùng gian khó.

“Chuyện cũ bỏ qua”-nghe thì có vẻ dễ dàng nhưng đó là một quá trình học cách bao dung với chính mình. Ta thường dễ dàng tha thứ cho người khác nhưng lại quá khắt khe với bản thân. Ta dằn vặt vì những kế hoạch chưa hoàn thành, vì những lỗi lầm cũ, vì những lời chưa kịp nói. Nhưng ngọn gió của năm cũ đã thổi qua rồi. Những gì đã rạn nứt, hãy cứ để nó rạn nứt theo cách đẹp đẽ nhất. Những gì đã rơi mất, hãy cứ coi như đó là một phần học phí của cuộc đời.

Tôi đứng dậy, tạm biệt người bạn cũ, trở về nhà, bật đèn và bắt đầu dọn dẹp căn nhà nhỏ của mình. Tôi bỏ đi những thứ không còn dùng đến, lau sạch bụi bặm trên những khung hình cũ, như thể đang dọn dẹp chính lòng mình. Tôi chuẩn bị cho một năm mới không phải với những tham vọng lớn lao, mà với một tâm thế sẵn sàng đón nhận những “ngọn gió” mới, bằng sự điềm tĩnh và dịu dàng hơn. Thời gian vẫn sẽ trôi nhưng chỉ cần lòng ta đủ rộng và đủ ấm, mọi mùa gió đi qua đều sẽ để lại những hạt mầm của sự yên bình.

Diệu Hương

Nguồn Quảng Trị: https://baoquangtri.vn/van-hoa/202602/thoi-gian-troi-qua-ke-tay-9e24c0c/