Tiếng ru thì thầm

Căn gác vợ chồng Ngâu trọ nằm bên một con dốc nhỏ, từ chỗ này nhìn ra phía sau là khu vườn bỏ hoang, cây cối tiêu điều, duy nhất một cây bằng lăng không biết được trồng từ bao giờ, vẫn sum suê hoa lá, cành vươn dài, ghé vào ô cửa phòng Ngâu. Mùa hè, bằng lăng tím từng chùm nở rộ, sắc hoa dịu dàng như chiếc váy Phan tặng cô vào ngày sinh nhật.

Vợ chồng Ngâu thuê căn gác trọ này giữa trung tâm thành phố để tiện đi làm. Còn nhớ ngày cô đưa Phan về ra mắt mẹ, mẹ lạnh lùng cho đến khi Phan ra về. Mẹ vội vàng kéo cô vào phòng tỉ tê: “Bao nhiêu người tương lai sáng rỡ con không chọn, mà chọn cái người nghề nghiệp bấp bênh này?”. “Con yêu Phan, vậy là đủ mẹ ạ!”, cô nhìn mẹ, ánh mắt nâu trong veo màu nắng.

Khác với những gì mẹ lo nghĩ, từ ngày cưới vợ, Phan lao vào vẽ tranh để kiếm tiền nhiều hơn là thỏa đam mê. Tiền bán tranh, anh đưa hết cho vợ, rảnh ra, lại tìm việc làm. “Rồi chúng ta sẽ có một căn nhà nhỏ, một mảnh vườn đủ để em trồng hoa và nuôi mèo”. Phan cười, mắt lấp lánh vui mỗi khi nhắc đến căn nhà trong mơ.

Thời gian đầu mới cưới nhau, vợ chồng cô sống cùng bố mẹ Phan. Trong căn nhà hai tầng hơn năm mươi mét vuông cho tám con người quả là chật chội. Hơn nửa năm, vợ chồng cô quyết định ra riêng và căn gác trọ này là lựa chọn đầu tiên, nó nằm sâu trong con hẻm cuối thành phố, bên một con dốc đổ ra sông.

 MH: VÕ VĂN

MH: VÕ VĂN

Ngày chủ nhà hẹn đến xem, Phan đón cô sau giờ làm, gương mặt anh rạng rỡ như sắp sửa về căn nhà mới mua được. Phan bao giờ cũng vậy, khi vui mắt cứ ánh lên vẻ trẻ thơ. Cô ngồi phía sau, áp gương mặt mình vào lưng chồng, nghe âm ấm. Phan làm sao biết, ánh mắt sáng trong và hồn hậu đó đã cột cô vào đời anh... “Đến rồi, em xuống đi!” Phan dừng lại, dịu dàng bảo vợ.

Ngâu ngơ ngác nhìn quanh, con hẻm nhỏ đến nỗi hai chiếc xe máy tránh nhau cũng khó, những nếp nhà thấp lè tè, san sát đến nghẹt thở, họa hoằn mới có căn nhà hai tầng đổ mái. Đón vợ chồng cô là bà chủ nhà phốp pháp, miệng mồm liếng thoắng. Sau khi dắt cô xem nhà, bà cười hềnh hệch: “Vợ chồng mới cưới mà có chỗ này là nhất rồi!”. Căn nhà hai tầng, tầng dưới đã có đôi vợ chồng già thuê, căn gác này người thuê trước đã dọn đi. Xem xong một lượt, vợ chồng cô ký hợp đồng, còn được bà chủ cho thuê với giá thấp nhất.

Mất một ngày dọn dẹp và bày biện căn nhà sao cho ấm cúng. Cuối cùng mọi việc cũng hoàn tất. Cô sung sướng ngắm bàn làm việc xinh xinh được Phan kê bên cửa sổ. Giường ngủ, bếp ăn, chỗ phơi áo quần đã chiếm gần hết căn gác nhỏ, chỉ còn lại một góc đủ để giá vẽ cho Phan.

* * *

Một mùa thu sắp sửa qua đi, từng chiếc lá bằng lăng cuối mùa héo úa rời cành, rơi rụng ngập bên ô cửa. Mỗi sáng, Ngâu đã quen với hình ảnh cành bằng lăng già nua vươn cánh tay gầy khẽ chạm vào ô kính. Ngoài kia một khoảng trời xanh nhỏ xíu như lòng chảo, bên những tán bằng lăng, tiếng rích rích của đôi chim kéo về làm tổ trên cây.

Ngâu chợt nhớ ngày còn bé, chiều chiều bên bậc tam cấp cũ cô ngồi nghe ba kể chuyện. Cũng có khi cô kể cho ba nghe, chuyện con mèo nhà bà Thu leo qua cửa sổ uống hết ly sữa của em Bo, chuyện con chó nhà bác Mây bị mắng nên giận dỗi bỏ đi không về... Những câu chuyện chẳng đâu vào đâu giờ lại là những ký ức khó phai.

Phan kể, lần đầu nhìn thấy cô, anh đã bị mê hoặc bởi gương mặt lơ đãng và dịu dàng khi cô nhìn ra cửa sổ. Anh yêu cả cái vẻ trễ nải trong mái tóc buộc vội, để lộ chiếc cổ thanh tao, nó khiến cô duyên dáng lạ thường.

Chiều nay, Phan về muộn, bữa cơm chiều đã xong, cô ra ban công ngồi hong tóc, mái tóc ướt rượt loang loáng như một dòng sông đêm. Bụi tường vi nhỏ xíu trong chiếc chậu đã nở những nụ đầu tiên, thoảng hương dìu dịu. Ngoài kia hoàng hôn đang chuyển dần sang màu tối, những căn nhà trong hẻm cũng đã lên đèn. Không dưng cô nhớ quay quắt căn nhà cũ của mẹ.

Hôm đó trời trở gió, cô mở cửa, những chiếc lá bàng khô bay vào lăn trên sàn nhà lạo xạo. Mẹ bảo: “Gió nghịch quá!”. Cô lắc đầu: “Không! Đó là những bàn tay của mẹ Cây nhờ ông Gió mang đến tặng mẹ con mình”. Mẹ cười “Sau này lớn lên con sẽ viết văn”. Cô yêu căn nhà cũ có nền xi măng mẹ lau chùi láng bóng, mát lạnh chân, yêu bể nước mưa mẹ hứng để uống quanh năm.

Những ngụm nước mưa ngọt mát mà giờ có muốn cô cũng chẳng tìm thấy nơi đâu. Nhớ những mẹt thuốc, đợi nắng lên mẹ mang phơi trước sân, trong làng ai cần mẹ lại mang cho. Cô nhớ con đường đất đỏ chạy qua trước nhà lúc nào cũng heo hút vắng. Nhớ đến nôn nao tiếng gà xao xác gáy trưa.

Đứa con gái là cô, luôn đầu trần giang nắng nhởn nhơ trong thế giới hoa cỏ của riêng mình. Cô hồn nhiên như mọi thứ trên đời không gì có thể chạm vào thế giới đó. Mười sáu tuổi, mong manh như bước ra từ trong những câu chuyện cổ.

Cha qua đời, cô sống thu mình trong cái vỏ ốc với những ký ức tuổi thơ. Có những buổi chiều trong vắt nắng, cô theo cha ra dạo bờ sông, chạy đuổi theo đàn chim bồ câu gừ gừ trong nắng xế. Hoàng hôn buông xuống, những cánh chim trở về tổ, cô khóc váng lên, cho rằng chúng chẳng thèm chơi với mình nữa...

Ngoài cửa sổ, những hạt mưa lất phất rơi, chỉ một loáng màn mưa đã dày đặc, nhòe mờ cả hàng cây dưới phố. Cô khép cửa, cũng kịp nhìn thấy trong màn mưa mảnh trăng non lửng lơ. Hôm cô dọn đến, trời trong, ngoài ô cửa mây cứ nhởn nhơ bay. Chỉ một thời gian ngắn ngủi, cô bắt đầu ngán ngẩm vì những âm thanh phát ra từ xóm lao động.

Sáng sớm mở mắt đã nghe tiếng xe máy cũ phành phạch chạy đi bỏ hàng, tiếng búa nện đinh, tiếng rao của những gánh hàng rong, có cả tiếng chí chóe cãi nhau của những đôi vợ chồng. Cô bắt đầu sợ những âm thanh trong con hẻm này. Ngoài giờ đi làm, cô lại tự nhốt mình trong căn gác chật hẹp.

Phan ngày càng bận rộn với những cuộc triển lãm tranh, làm thêm, gặp khách hàng... Anh lao vào làm việc để kiếm tiền mua một căn nhà ngoại ô, đủ yên tĩnh như cô mong ước. “Rồi chúng ta sẽ mua được nhà!”, Phan cười, đôi mắt nâu trong suốt “Rồi chúng ta sẽ có những đứa con. Nhất định thế!”.

Lần nào nghe Phan nói, cô cũng trôi trong giấc mơ về một cái tổ cúc cu ấm áp, bình yên. Rồi cô sẽ trồng bên cửa sổ một cây bằng lăng nở những bông hoa màu tím dịu dàng. Và, những đôi chim lại kéo về làm tổ...

* * *

Phan ào vào như cơn lốc “Đi thôi! Anh vừa tìm được căn nhà ở ngoại ô”. Cô hớn hở lên xe. Anh đưa cô ra ngoại thành, qua những con dốc lông chông đá, xe dừng lại trước căn nhà nhỏ có cánh cổng gỗ màu xám được khép hờ bằng sợi xích khóa. Chủ nhà đưa vợ chồng cô đi xem một lượt. Căn nhà nhỏ nhưng được thiết kế gọn gàng, hợp lý.

Trước nhà có mảnh vườn, trên đó những luống cải đã lên ngồng, một vạt thủy tiên hồng rực cũng đang mùa nở rộ. Cô ngẩn ngơ nhìn quanh “Thật hay mơ? Giấc mơ của mình đã trở thành sự thật sao?”. Chủ nhà vui tính và dễ chịu, hẹn khi nào vợ chồng cô đủ tiền thì quay lại, ông sẽ chờ chứ không bán cho ai.

Trên đường về Phan quàng tay ra phía sau ôm vợ. Cô biết, Phan đang hạnh phúc. Cô tựa vào anh, nghe lưng áo anh mùi mồ hôi âm ấm, thân thương... Chiều muộn, những giọt nắng cuối ngày còn vương vãi xuyên qua những tán lá rơi xuống đường thành những vệt nắng mờ. Ngoài xa một chiếc thuyền neo đậu, đàn hải âu ở đâu bay về chao liệng rồi mất hút trên sông.

* * *

...Tin nhắn của Phan đến khi cô còn loay hoay với một đống bài ở tòa soạn. Xuống đến nơi đã thấy anh đứng trước cổng, gương mặt bồn chồn, thảng thốt: “Nguy rồi em! Bình cần phải mổ tim gấp, mà nhà nó thì...”.

Cô lặng lẽ nhìn chồng, gương mặt anh trong chiều muộn đượm buồn. Bình là bạn thân của Phan từ ngày còn học phổ thông, anh thất nghiệp hơn một năm nay, vợ con lại nheo nhóc, đau ốm. “Giờ mình tính sao?”, cô hỏi chồng nhưng đã thấy câu trả lời hiện trên gương mặt anh.

“Hay... mình... khoan mua nhà... được không em?”, Phan ngập ngừng nhìn cô, cái nhìn như người có lỗi. Cô nắm tay anh, ghé sát tai thì thào “Sao lại không?!”. Nhìn vợ cười, Phan chỉ biết ôm chặt lấy cô, lặng đi vì xúc động.

Sinh nhật Ngâu vào mùa thu, trời liên tục đổ những cơn mưa dài ảm đạm. Cô lại đứng bên ô cửa, nghe lá bằng lăng xào xạc. Có lẽ sắp hết mùa, chỉ còn mấy bông hoa cuối cùng sót lại, tím thẫm trong màn chiều đang dần tối. Giờ này Phan đang ở bệnh viện chăm sóc Bình.

Bên mâm cơm đã dọn, cô đợi Phan về. Trong con hẻm nhỏ lại vang lên tiếng phành phạch của xe máy cũ, tiếng chí chóe cãi nhau của hai chị có con mọn, tiếng ti vi mở to ông ổng từ nhà ông già Thôi bán vé số.

Cô mở toang cánh cửa. Khoảnh khắc đó, cô chợt nhận ra những âm thanh ngoài kia thật dễ chịu, nó chính là cuộc đời, một cuộc đời hội đủ những vui, buồn, đắng cay và hạnh phúc.

Cơn mưa qua đi, trăng lại lọt sáng qua từng kẽ lá. Cô thấy mình được đưa đến một nơi xa lắm. Nơi đó có tiếng chim trong trẻo vút lên, có tiếng ru thì thầm của đất mẹ dịu dàng...

VŨ NGỌC GIAO

Nguồn Quảng Ngãi: https://baoquangngai.vn/tieng-ru-thi-tham-69893.htm