Trong lịch sử triều Nguyễn, có những đại thần nổi danh nhờ khoa bảng; có người lưu danh bởi chiến công; có người được nhắc đến vì đã đứng ở ngôi vị cao nhất của hàng văn thần. Đặng Văn Hòa thuộc về một lớp người khác: tài năng của ông được nhận biết qua công việc, đức độ của ông được đo bằng lòng dân, còn tên tuổi ông được giữ lại không chỉ trên những trang chính sử mà còn trong bia đá, chuông chùa, đền miếu, cầu đường và những câu vè truyền tụng giữa dân gian.