Đặng Đoàn Bằng đã sống như điều ông viết. Ông kính cẩn chép tên những người nghĩa liệt để trao họ lại cho non sông. Và bằng chính cuộc đời nhiều dấn thân, ông cũng tự ghi tên mình vào hàng ngũ ấy – không phải bằng một tấm bia lớn, mà bằng dấu chân của người lưu vong, bàn tay mang thương tật và những trang sách còn thơm mùi nghĩa khí.