Tròn 40 năm sau Bàn tay của Chúa, Messi vĩ đại làm nên điều kỳ diệu

Bốn mươi năm sau ngày Maradona tạo nên khoảnh khắc huyền thoại, Messi lại chọn đúng cột mốc ấy để sự vĩ đại của mình gắn liền với ngày 22/6 (giờ Bắc Mỹ).

Ngày 22/6 trong bóng đá là của người Argentina. Đó là sự sắp đặt của số phận và của những đôi chân (hoặc tay) vĩ đại bậc nhất lịch sử túc cầu. Lionel Messi thiên tài thật biết cách chọn thời điểm để tạo nên điều kỳ diệu, để khiến nó trở nên đặc biệt sau vô số những khoảnh khắc phi thường khác.

Tại Mexico năm 1986, Diego Maradona biến ngày này thành huyền thoại ở Mexico. Bàn tay của Chúa đưa Argentina vượt qua Anh để rồi lên ngôi vô địch thế giới. Tròn 40 năm sau, Argentina - với tư cách nhà đương kim vô địch World Cup - quay trở lại Bắc Mỹ. Ở đó, siêu sao mang áo số 10 trên lưng, Lionel Messi ở tuổi 39, khi đã giành trọn vẹn mọi thứ trong sự nghiệp bóng đá để sánh ngang với Maradona, tạo nên cột mốc vĩ đại khác.

Maradona và bàn thắng tranh cãi tại World Cup 1986.

Maradona và bàn thắng tranh cãi tại World Cup 1986.

Ở tuổi gần 39, Messi lẽ ra đã có thể chỉ còn là biểu tượng. Anh đã vô địch World Cup, đã đi qua mọi cuộc tranh luận, đã gỡ khỏi vai Argentina nỗi chờ đợi 36 năm. Với nhiều người, phần còn lại của sự nghiệp Messi chỉ là đoạn vĩ thanh đẹp đẽ sau một bản giao hưởng đã hoàn chỉnh.

Nhưng Messi không sống trong bóng đá theo cách ấy.

Có những người vĩ đại vì họ tạo ra kỳ tích. Messi vĩ đại hơn ở chỗ, anh dường như còn biết chọn đúng thời điểm để kỳ tích ấy trở nên lộng lẫy hơn. Anh không chỉ ghi bàn. Anh ghi bàn vào đúng ngày lịch sử đang mở ra một cánh cửa. Anh không chỉ phá kỷ lục. Anh phá kỷ lục vào đúng cột mốc tròn 40 năm sau “Bàn tay của Chúa”, như thể muốn đặt thêm một viên đá mới vào ngôi đền bóng đá Argentina.

Trước Áo, mọi thứ không diễn ra theo kịch bản dễ dàng. Messi có cơ hội từ chấm phạt đền ngay đầu trận. Sân vận động nín lại. Điện thoại giơ lên. Cả thế giới chờ khoảnh khắc mà người ta tưởng như đã được định sẵn: Messi bước lên, ghi bàn, phá kỷ lục và biến trận đấu thành một buổi lễ tôn vinh.

Messi một lần nữa khẳng định giá trị chuyên môn.

Messi một lần nữa khẳng định giá trị chuyên môn.

Nhưng bóng đi chệch khung thành.

Khoảnh khắc ấy làm trận đấu khựng lại. Không phải chỉ vì Messi sút hỏng, mà vì đó là Messi. Người ta đã quen nhìn anh biến những tình huống lớn thành chuyện bình thường. Người ta đã quen nghĩ rằng ở những thời khắc lịch sử, Messi sẽ tự nhiên tìm ra cách chính xác nhất để kết thúc. Khi anh bỏ lỡ, cả sân như rơi vào một khoảng trống kỳ lạ. Argentina chững lại. Đội tuyển Áo vùng lên. Những tiếng hát dành cho Messi ban đầu giống sự động viên, nhưng sau đó lại giống một lời nhắc rằng ngay cả thiên tài cũng có lúc phải đi qua sự lúng túng của con người.

Và chính vì thế, điều xảy ra sau đó càng đáng nhớ.

Messi không biến mất sau cú đá hỏng. Anh không trốn khỏi trái bóng. Không đứng ngoài nhịp trận đấu để chờ một khoảnh khắc cứu rỗi tự rơi xuống. Anh tranh chấp, thu hồi bóng, di chuyển, kết nối các đồng đội và kiên nhẫn kéo Argentina trở lại với trật tự vốn có. Sự vĩ đại của Messi ở giai đoạn cuối sự nghiệp không chỉ nằm trong những cú sút. Nó nằm ở cách anh hiện diện trong trận đấu, ngay cả khi mọi thứ vừa đi ngược lại ý mình.

Rồi khoảnh khắc ấy cũng đến. Argentina vượt lên trước Áo, còn Messi vượt qua Miroslav Klose. Một bàn, rồi hai bàn, giống như cách Messi nói về kỷ lục. Giờ đây mỗi trận đấu, mỗi con số như thể "quà tặng thêm", cho chính anh và cho cả bóng đá thế giới.

Messi đủ vĩ đại để không cần phải đếm số bàn thắng nữa. Dẫu vậy, cú đúp vào lưới Áo và kỷ lục World Cup vẫn khiến người khác phải sửng sốt. 39 tuổi vẫn ghi bàn ở World Cup. Không chỉ ghi bàn, anh làm điều đó trong 2 trận liên tiếp, mỗi trận nhiều hơn một lần chọc thủng lưới đối phương. "Một cầu thủ sắp 39 tuổi vẫn ghi 2 bàn, tổng cộng 5 bàn sau 2 trận ở World Cup thì đó chính là sự khác biệt", huấn luyện viên Ralf Rangnick - bại tướng của Messi - nói sau trận.

Đó là sự vĩ đại một cách phi lý của Messi. Anh nói rằng bản thân đến World Cup để tận hưởng. Thế nhưng từ đầu giải, Messi ghi toàn bộ các bàn thắng của Argentina. Một đội bóng đương kim vô địch thế giới, với những ngôi sao ở khắp tuyến, mà người nổi bật nhất vẫn là "lão tướng" 39 tuổi no nê danh hiệu.

Nghe qua tưởng như nghịch lý, nhưng với Argentina, đó lại là điều quen thuộc. Họ từng sống trong cái bóng Maradona. Họ từng bước đi cùng nỗi chờ đợi Messi. Và giờ đây, khi Messi đã hoàn tất mọi giấc mơ, họ vẫn thấy mình cần anh. Bóng đá thế giới có lẽ cũng chưa sẵn sàng để thiếu Messi.

Ông Rangnick còn có thêm một câu nói nữa - theo thuật lại của tờ La Nacion - về Messi: “Cậu ấy không phải một trong những cầu thủ xuất sắc nhất, mà chính là người giỏi nhất”.

Maradona và Messi là hai số 10 huyền thoại của Argentina.

Maradona và Messi là hai số 10 huyền thoại của Argentina.

Đó là lý do câu chuyện 22/6 trở nên đẹp đến vậy. Maradona từng làm cho ngày này bất tử bằng hai bàn thắng trong bốn phút: Một bàn đầy tranh cãi, một bàn vĩ đại đến mức không cần tranh luận. Messi, bốn mươi năm sau, không tái hiện Maradona. Anh không cần trở thành Maradona. Anh làm điều thuộc về mình: Đi qua sai lầm, kéo đội bóng trở lại, phá kỷ lục và biến sự bền bỉ thành phép màu.

Hai số 10. Hai thời đại. Hai cách khác nhau để khiến cả thế giới chú ý đến minh trong cùng một ngày của mãi mãi về sau.

Maradona là cơn bão. Messi là dòng sông. Một người cuốn phăng tất cả bằng sự dữ dội. Một người bào mòn mọi giới hạn bằng sự kiên nhẫn không tưởng. Nhưng cuối cùng, cả hai đều gặp nhau ở cùng một điểm: làm cho thế giới phải nhìn Argentina bằng ánh mắt khác.

Bốn mươi năm sau “Bàn tay của Chúa”, Messi không cần đến bàn tay nào để chạm vào thần thoại. Anh chỉ cần cái chân trái, sự bình thản sau cú vấp, và bản năng kỳ lạ của một thiên tài luôn biết xuất hiện đúng lúc.

Vì thế, ngày 22/6 không còn chỉ thuộc về Maradona. Nó giờ cũng thuộc về Messi.

Và có lẽ, thuộc về Argentina mãi mãi.

Mai Phương

Nguồn VTC: https://vtcnews.vn/tron-40-nam-sau-ban-tay-cua-chua-messi-vi-dai-lam-nen-dieu-ky-dieu-ar1025055.html