U-23 Trung Quốc cực khó giữ sạch lưới trước Nhật Bản
Chỉ còn một trận đấu cuối vào đêm 24-1, HLV Antonio Puche sẽ khép lại chiến dịch 'trong mơ' cùng U-23 Trung Quốc tại giải U-23 châu Á nhưng có thể U-23 Nhật Bản không cho họ làm điều đó.
Từ vị thế đội bóng từng 5 lần dự giải đều rời cuộc chơi ngay vòng bảng, U-23 Trung Quốc bất ngờ tiến thẳng vào chung kết và làm điều choáng váng là chưa một lần thủng lưới. Con số này cho thấy dấu ấn kỷ luật, khả năng tổ chức và tinh thần tập thể mà nhà cầm quân người Tây Ban Nha đã truyền vào đội bóng trẻ của mình. Nhưng đội bóng trẻ Nhật Bản với lứa U-21 và sinh viên không hề dễ chơi cho Trung Quốc ở chung kết vào lúc 22 giờ, ngày 24-1.
Trung Quốc khao khát “đòi nợ” Nhật Bản
Trận bán kết của U-23 Trung Quốc là màn trình diễn thuyết phục nhất, khi họ đánh bại Việt Nam 3-0 với sự sắc sảo ở khâu dứt điểm và lạnh lùng trong phòng ngự. Kết quả ấy đưa thầy trò HLV Puche đi vào lịch sử khi có thể trở thành nhà cầm quân đầu tiên của Trung Quốc nâng cúp ở sân chơi U-23 châu lục.
Với nền bóng đá luôn bị đặt dưới áp lực thành tích, cuộc chơi lần này của họ giống như một cú bẻ lái ngoạn mục, từ đội bóng không biết vượt qua vòng bảng đến việc tranh ngôi vương với nhà đương kim vô địch Nhật Bản.

U-23 Trung Quốc tự hào với bức tường phòng ngự, nổi bật nhất là thủ môn Li Hao. Ảnh: TAFC.
Puche không phải mẫu HLV nói nhiều, nhưng cách ông đọc trận đấu và sắp xếp chi tiết trong từng giai đoạn của trận khiến người ta nhớ đến một “tay cờ” điềm tĩnh. Ông vốn là người hiểu bóng đá từ gốc rễ, từng chơi bóng nhiều năm và nổi tiếng về sự nhạy bén trong tư duy chiến thuật.
Khi còn thi đấu, Puche đã đặc biệt tò mò về chiến thuật, thích mổ xẻ hệ thống vận hành hơn là chỉ chạy theo cảm hứng sân cỏ. Vì thế, ông chuyển sang huấn luyện gần như ngay lập tức sau khi giải nghệ ở tuổi 32, sau nhiều năm lăn lộn ở các giải thấp.
Điều đáng nói là Trung Quốc bước vào giải năm nay không đi thẳng một mạch như câu chuyện cổ tích đơn giản. Họ từng mở màn vòng loại bằng trận thua Nhật Bản 1-2. Thất bại ấy như một gáo nước lạnh, nhưng lại trở thành bước ngoặt. Puche xem đó chính là dữ liệu để chỉnh sửa vị trí cho học trò, chỉnh cự ly đội hình, chỉnh cách chuyển trạng thái, và đặc biệt là siết chặt kỷ luật phòng ngự.

HLV Puche đã giúp các học trò chơi lên chân sau từng trận ở giải U-23 châu Á. Ảnh: TAFC.
Từ sau trận thua đó, U-23 Trung Quốc như biến thành một đội khác: chắc chắn hơn, lì lợm hơn và biết cách “bóp nghẹt” thế trận để kéo đối thủ vào vùng an toàn của mình. Khi tiến đến trận chung kết, mục tiêu của Puche không dừng ở chuyện “đòi nợ” Nhật Bản, mà kiểm chứng xem tập thể này đã trưởng thành đến mức nào kể từ lần đối đầu đầu tiên.
U-23 Nhật Bản quyết làm nên lịch sử
Trung Quốc hy vọng tạo nên lịch sử là một chuyện, còn gặp Nhật Bản ở chung kết lại là câu chuyện khác hẳn. Đội bóng của HLV Go Oiwa đang đối diện cơ hội viết thêm một kỷ lục mới trở thành đội đầu tiên vô địch liên tiếp ở giải U-23 châu Á, đồng thời hướng đến lần nâng cúp thứ ba trong lịch sử tham dự.
Đáng chú ý hơn nữa, Nhật Bản tại giải lần này không mang đến lực lượng “đinh” theo kiểu dày dạn kinh nghiệm U-23, mà chủ yếu là lứa U-21 và nhóm cầu thủ đang học đại học. Dẫu vậy, cách họ tiến vào chung kết cho thấy khoảng cách về nền tảng đào tạo và trình độ tổ chức của bóng đá xứ sở Hoa anh đào vẫn vượt trội. Nói thẳng ra, Trung Quốc khó có thể chống lại Nhật Bản, kể cả khi đối thủ chỉ dùng lứa U-21 và sinh viên.

U-23 Nhật Bản vẫn giữ một phong độ cao cho đến trận cuối cùng. Ảnh: TAFC.
Nhật Bản khởi đầu bảng B bằng trận thắng Syria 5-0 cực kỳ mạnh mẽ cùng tâm thế bảo vệ ngôi vương bằng lối chơi giàu tốc độ, kỹ thuật và pressing đồng bộ. Trận kế tiếp, UAE tiếp tục trở thành nạn nhân khi Nhật Bản thắng 3-0. Ngay cả khi đã chắc vé đi tiếp, họ vẫn không “nhẹ chân” trước Qatar. Học trò Oiwa duy trì nhịp độ quen thuộc để khép lại vòng bảng với thành tích toàn thắng, tạo cảm giác họ càng đá càng trơn tru như một cỗ máy.
Thử thách lớn nhất của Nhật Bản xuất hiện ở tứ kết trước Jordan nhưng ngay cả khi bị chọc thủng lưới, họ vẫn không hề bối rối. Cầu thủ Nhật tăng sức ép, rồi buộc đối thủ tự mắc sai lầm phản lưới nhà. Trận đấu phải giải quyết bằng luân lưu, và thủ môn Rui Araki trở thành điểm tựa khi cản phá hai cú sút, đưa Nhật Bản vào bán kết.
Đến vòng bốn đội mạnh nhất, Nhật Bản thắng Hàn Quốc 1-0. Tỷ số tối thiểu không phản ánh hết thế trận khi họ tạo ra nhiều cơ hội hơn, kiểm soát nhịp chơi tốt hơn và cho thấy bản lĩnh của đội đang quen với những trận đấu đỉnh cao.

Với lực lượng nhỉnh hơn, cơ hội thắng trận chung kết của Nhật Bản cao hơn Trung Quốc. Ảnh: TAFC.
Khi đặt hai hành trình cạnh nhau, Trung Quốc có sự thăng hoa ở tính kỷ luật và hiệu quả phòng ngự, trong khi Nhật Bản sở hữu cấu trúc vận hành ổn định, khả năng kiểm soát trận đấu và chiều sâu chiến thuật rất già dặn. Điểm quyết định khiến nhiều người nghiêng về kịch bản Nhật Bản áp đảo là đẳng cấp cao của lực lượng chủ đạo U-21 và sinh viên, nghĩa là nền tảng kỹ năng và tư duy chơi bóng đã được chuẩn hóa từ sớm.
Trung Quốc có thể phòng ngự giỏi, có thể đầy cảm hứng, nhưng trước một Nhật Bản biết cách kéo giãn đội hình, tăng giảm nhịp độ, biết tạo cơ hội từ nhiều mũi tấn công, bức tường chưa thủng lưới của HLV Puche dễ vỡ bởi đội bóng xứ sở hoa anh đào lạnh lùng, bản lĩnh và quá quen với việc đứng trên đỉnh châu lục.
Nguồn PLO: https://plo.vn/video/u-23-trung-quoc-cuc-kho-giu-sach-luoi-truoc-nhat-ban-post892741.html













