10 cao thủ võ thế hệ thứ hai trong tiểu thuyết Kim Dung: Trương Vô Kỵ thua một người
Sinh ra trong gia đình võ học danh tiếng giúp nhiều nhân vật Kim Dung sở hữu xuất phát điểm vượt trội.
Thạch Phá Thiên
Thạch Phá Thiên là con trai của Thạch Thanh và Mẫn Nhu, đôi vợ chồng nổi danh với biệt hiệu Hắc Bạch Song Kiếm. Dù có nguồn gốc võ học đáng kể, nhân vật này lại trưởng thành trong cảnh lưu lạc, gần như không được hưởng lợi trực tiếp từ gia đình.

Bước ngoặt lớn nhất của Thạch Phá Thiên là hàng loạt kỳ ngộ giúp chàng sở hữu nội lực thâm hậu, sau đó lĩnh hội được võ công trên đảo Hiệp Khách. Khi hiểu trọn vẹn bí mật của Thái Huyền Kinh, anh đạt đến trạng thái chiêu thức vận hành tự nhiên, gần như vượt khỏi giới hạn võ học thông thường. Xét về nội lực, thân pháp và cảnh giới, Thạch Phá Thiên là người hiếm hoi có thể đứng trên Trương Vô Kỵ.
Trương Vô Kỵ
Cha của Trương Vô Kỵ là Trương Thúy Sơn, một trong Võ Đang thất hiệp; mẹ chàng, Ân Tố Tố, xuất thân từ Thiên Ưng giáo. Nhân vật này vì thế thừa hưởng nền tảng từ hai thế lực lớn, dù tuổi thơ của anh lại đầy biến cố.

Trương Vô Kỵ luyện thành Cửu Dương thần công, tiếp tục lĩnh hội Càn Khôn Đại Na Di, Thái Cực quyền, Thái Cực kiếm và võ công Thánh Hỏa lệnh. Hệ thống võ học của nhân vật này gần như hoàn chỉnh, từ phòng thủ, hóa giải lực đến cận chiến và phục hồi nội lực. Điểm hạn chế lớn nhất nằm ở tính cách thiếu quyết đoán, khiến sức mạnh thực tế đôi khi không được phát huy trọn vẹn.
Tiêu Phong
Tiêu Phong là con ruột của Tiêu Viễn Sơn, cao thủ Khiết Đan có võ công thuộc hàng tuyệt đỉnh trong Thiên Long Bát Bộ. Tuy không được cha trực tiếp truyền dạy từ nhỏ, ông vẫn sở hữu thiên phú chiến đấu hiếm có.

Dưới tay Tiêu Phong, Hàng Long thập bát chưởng đạt đến uy lực đáng sợ. Nhân vật này không sở hữu quá nhiều kỳ ngộ thần công, nhưng khả năng quan sát, phản ứng và chiến đấu trong tình thế sinh tử gần như không có đối thủ. Nếu chỉ xét bản lĩnh thực chiến, Tiêu Phong hoàn toàn có thể tranh vị trí cao hơn, song tổng thể nội lực và độ đa dạng võ học vẫn kém hai người đứng đầu.
Đoàn Dự
Về danh nghĩa, Đoàn Dự là con của Đoàn Chính Thuần, nhưng thân thế thật sự của anh liên quan đến Đoàn Diên Khánh. Dù theo cách nào, Đoàn Dự vẫn thuộc dòng họ Đại Lý có truyền thống võ học lâu đời.

Nhờ kỳ ngộ, chàng học được Bắc Minh thần công, Lăng Ba Vi Bộ và Lục Mạch thần kiếm. Ba tuyệt kỹ này giúp Đoàn Dự vừa có nội lực lớn, vừa sở hữu thân pháp khó lường và khả năng tấn công từ xa. Hạn chế của nhân vật này nằm ở kinh nghiệm chiến đấu cùng tâm lý không thích dùng võ lực, khiến phong độ thiếu ổn định.
Hư Trúc
Hư Trúc là con của Huyền Từ phương trượng và Diệp Nhị Nương. Xuất thân đặc biệt ấy giúp ông được xếp vào nhóm "võ nhị đại", dù bản thân từng lớn lên như một tiểu hòa thượng vô danh tại Thiếu Lâm.

Sau khi tiếp nhận công lực của Vô Nhai Tử và thêm nội lực từ Thiên Sơn Đồng Mỗ, Lý Thu Thủy, Hư Trúc trở thành một trong những nhân vật có nội công mạnh nhất Thiên Long Bát Bộ. Ông còn nắm giữ Thiên Sơn Lục Dương chưởng, Thiên Sơn Chiết Mai thủ và Sinh Tử phù. Tuy nhiên, tính cách hiền lành, thiếu sát khí khiến khả năng chiến đấu của Hư Trúc khó đạt độ sắc bén như Tiêu Phong.
Dương Quá
Dương Quá là con của Dương Khang và Mục Niệm Từ. Cha của Dương Quá từng học võ Toàn Chân, tiếp cận nhiều môn công phu khác nhau, còn mẹ chàng có căn cơ võ thuật từ Dương gia thương pháp.

Trong hành trình trưởng thành, Dương Quá lần lượt học võ công Cổ Mộ, Cáp Mô công, Ngọc Tiêu kiếm pháp và kiếm đạo của Độc Cô Cầu Bại. Sau khi mất một cánh tay, Dương Quá dùng Huyền Thiết trọng kiếm rèn luyện giữa sóng biển, cuối cùng sáng tạo Ám Nhiên Tiêu Hồn chưởng. Việc được xếp vào hàng Tân Ngũ Tuyệt là minh chứng rõ nhất cho đẳng cấp của Dương Quá.
Quách Tương
Quách Tương sở hữu gia thế võ học gần như hoàn hảo khi là con gái của Quách Tĩnh và Hoàng Dung. Từ nhỏ, cô đã được tiếp xúc với những cao thủ hàng đầu và nhiều môn võ thuộc các trường phái khác nhau.

Điểm nổi bật của Quách Tương không nằm ở một trận chiến cụ thể mà ở thành tựu lập ra phái Nga Mi. Khả năng dung hợp kiến thức võ học, xây dựng hệ thống truyền thừa riêng cho thấy cô đã đạt tầm vóc của một bậc tông sư. Dẫu vậy, Kim Dung không mô tả quá chi tiết võ công thời đỉnh cao của Quách Tương nên sức chiến đấu thực tế khó đặt ngang nhóm trên.
Mộ Dung Phục
Mộ Dung Phục là con của Mộ Dung Bác, người am hiểu nhiều tuyệt học và sở hữu Đẩu Chuyển Tinh Di. Nhờ nền tảng gia truyền, Mộ Dung Phục sớm nổi tiếng ngang hàng với Tiêu Phong qua câu nói "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung".

Ông biết nhiều võ công, khả năng ứng biến linh hoạt và có thể chuyển hướng sức mạnh của đối thủ. Tuy nhiên, việc học quá rộng mà thiếu một môn đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh khiến Mộ Dung Phục dần tụt lại. Tham vọng phục quốc còn làm tâm tính ông mất cân bằng, trực tiếp giới hạn con đường võ học.
Hoàng Dung
Là con gái duy nhất của Đông Tà Hoàng Dược Sư, Hoàng Dung được tiếp cận hệ thống võ học Đào Hoa đảo từ sớm. Sau này, bà còn học Đả Cẩu bổng pháp và một phần võ công trong Cửu Âm chân kinh.

Thế mạnh lớn nhất của Hoàng Dung là trí tuệ, khả năng bố trí trận pháp và ứng biến. Bà có thể dùng kỹ thuật, mưu lược để khắc chế đối thủ mạnh hơn. Tuy nhiên, nếu đặt vào cuộc đấu nội lực trực diện với những nhân vật thuộc nhóm tuyệt đỉnh, Hoàng Dung khó chiếm ưu thế.
Hồ Phỉ
Hồ Phỉ là con của Hồ Nhất Đao, cao thủ dùng đao nổi tiếng trong Tuyết Sơn Phi Hồ. Ông kế thừa Hồ gia đao pháp, đồng thời trải qua nhiều trận chiến để hoàn thiện những phần còn thiếu trong võ công gia truyền.

Ở thời đại của mình, Hồ Phỉ đã thuộc nhóm cao thủ hàng đầu, đao pháp nhanh, mạnh và biến hóa. Dẫu vậy, hệ thống võ học của ông tương đối đơn nhất, thiếu một môn nội công đủ sức tạo ra bước nhảy vọt như Cửu Dương thần công hay Bắc Minh thần công. Vì thế, Hồ Phỉ đứng cuối danh sách nhưng vẫn vượt xa phần lớn nhân vật giang hồ thông thường.
Danh sách cũng cho thấy trong thế giới Kim Dung, xuất thân có thể đem lại lợi thế, song chỉ thiên phú, kỳ ngộ và tâm tính mới quyết định một người có thể thật sự đứng trên đỉnh võ lâm.











