Ăn Tết như một nghệ thuật
Có những cái Tết, khi nhắc lại, ta chỉ nhớ mình đã rất bận. Bận dọn dẹp, bận sắm sửa, bận đi - về - thăm hỏi. Mọi việc diễn ra đúng 'bài', đúng 'lệ' nhưng khi Tết qua rồi, trong lòng lại trống trải. Không phải vì thiếu thốn, mà vì hình như ta đã để những ngày ấy trôi qua quá nhanh.

Ảnh minh họa
Cũng có những cái Tết không cần mâm cao cỗ đầy, không cần nhà cửa lộng lẫy, không cần lịch trình dày đặc. Chỉ là vài ngày rất chậm, rất gần, rất ấm. Để rồi nhiều năm sau, mỗi khi Tết về, ký ức ấy lại hiện ra rõ ràng: một buổi chiều lành lạnh rộn tiếng cười, một bữa cơm đông đủ, một câu nói tưởng nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.
Khi ta thôi coi Tết là một "nhiệm vụ"
Nhiều người bước vào Tết với tâm thế phải hoàn thành cho xong: xong việc, xong lễ, xong bổn phận. Tết vì thế trở thành một chuỗi việc nối tiếp nhau, chứ không phải là khoảng thời gian để nghỉ ngơi và yêu thương. Nhưng Tết không sinh ra để khiến ta kiệt sức. Tết là vài ngày rất hiếm hoi trong năm mà ta có quyền dừng lại, nhìn nhau lâu hơn, nói với nhau chậm hơn. Một cái Tết đáng nhớ, đôi khi bắt đầu từ việc rất giản dị: Cho phép mình không phải gồng lên để sống. Không cần đi hết mọi cuộc hẹn. Không cần làm vừa lòng tất cả. Không cần tự tạo áp lực rằng Tết phải "thật vui". Chỉ cần đủ bình thản để tận hưởng những điều đang có.

Ảnh minh họa
Một buổi sáng ngày Tết thức dậy muộn, pha ấm trà nóng, mở cửa sổ đón nắng hanh, gió lạnh. Khoảnh khắc ấy, nếu được sống trọn, có thể trở thành ký ức đẹp hơn cả một chuyến du lịch đắt tiền.
Muốn tạo ra một cái Tết đáng nhớ cho người khác, trước hết, bạn phải không làm khổ chính mình. Một cái Tết bình yên trong lòng bạn chính là nền tảng cho mọi hồi ức đẹp sau này.
Tết của cha mẹ - điều mong mỏi nhất là con ở lại
Khi cha mẹ già đi, thứ họ sợ nhất không phải thiếu thốn mà là bị bỏ lại ngoài đời sống của con cái. Càng lớn, ta càng hiểu rằng cha mẹ không cần con cái mang về thật nhiều quà. Điều khiến cha mẹ vui nhất trong những ngày Tết là cảm giác con mình đang thật sự ở nhà. Không phải về cho có mặt, rồi vội vã ra ngoài. Không phải ăn vội bữa cơm rồi lại tất bật công việc khác. Mà là ngồi xuống, chậm rãi, dành buổi chiều Tết ngồi nghe bố kể chuyện xưa, dù câu chuyện ấy đã nghe nhiều lần. Và hỏi bố mẹ những câu giản dị: "Năm nay bố mẹ thấy vui nhất điều gì?", "Có điều gì bố mẹ còn lo không?". Một bữa cơm đủ mặt, không ai vội đứng dậy. Một tấm ảnh gia đình được chụp cẩn thận, để sau này trở thành kỷ vật vô giá.
Tết của vợ chồng - giữ nhau bằng sự thấu hiểu
Tết là thời điểm hai vợ chồng dễ nảy sinh mệt mỏi. Áp lực chi tiêu, chuyện đối nội - đối ngoại, con cái, họ hàng… có thể khiến vợ chồng chỉ nói với nhau bằng giọng cáu gắt và trách móc. Hãy để ngày Tết là dịp hai người nhìn lại một năm đã cùng nhau đi qua với tất cả cố gắng và yêu thương. Không cần những điều lớn lao. Chỉ cần một khoảnh khắc rất nhỏ, khi con đã ngủ, nhà đã yên, hai người ngồi cạnh nhau, uống một ly nước ấm, nói với nhau vài câu thật lòng. Rằng năm qua đã vất vả thế nào. Rằng may mắn vì vẫn còn có nhau. Một cái Tết êm ấm không phải là Tết không mệt mỏi, mà là Tết có người hiểu và chia sẻ cái mệt ấy.
Tết của con cái - ký ức được tạo nên từ sự hiện diện
Điều gì khiến một cái Tết trở thành hồi ức đẹp?
Không phải vì nó hoàn hảo. Mà vì ta đã kịp yêu thương. Kịp ở lại lâu hơn. Kịp nói lời cảm ơn. Kịp xin lỗi. Kịp ôm nhau thật chặt. Kịp ngồi yên bên nhau mà không vội. Tết nào cũng có thể là cái Tết cuối cùng của một ai đó trong đời ta. Nghĩ như vậy không để buồn, mà để ta sống chậm lại, dịu dàng hơn và đừng để những điều quan trọng nhất bị dời sang "năm sau".
Nếu Tết này, ta chịu khó ở lại thêm một chút bên cha mẹ, nhẹ lời hơn với người bạn đời, kiên nhẫn hơn với con cái và tử tế hơn với chính mình, thì dù Tết ấy giản dị, nó vẫn sẽ trở thành một ký ức rất đẹp.
Và khi ấy, Tết không đi qua. Tết sẽ ở lại.
Với trẻ con, Tết là một phần ký ức theo suốt tuổi thơ. Thứ ở lại lâu nhất trong trí nhớ của con không phải là quần áo mới hay tiền mừng tuổi, mà là cha mẹ đã ở bên con ra sao. Một lần cùng con trang trí nhà cửa. Một buổi cùng con gói bánh chưng, dù vụng về. Một chiều cùng con đi bộ ngắm phố phường ngày Tết. Những điều rất nhỏ ấy lại chính là nền tảng của cảm giác an toàn và yêu thương trong con.
Đừng biến Tết thành chuỗi yêu cầu: phải ngoan, phải lễ phép, phải đúng khuôn. Hãy để Tết là lúc con được vui, được cười, được gần bố mẹ nhiều hơn ngày thường. Sau này, khi lớn lên, con sẽ nhớ Tết là lúc gia đình ở bên nhau.
Tết của bạn bè - ít nhưng sâu sắc
Càng trưởng thành, vòng tròn bạn bè càng nhỏ lại. Nhưng những người ở lại, đều rất quý. Có những tình bạn chỉ cần một lời hỏi han đúng lúc là đủ để giữ ấm suốt cả năm. Tết không cần gặp thật nhiều người. Chỉ cần một vài người bạn đủ thân để ngồi với nhau. Một cuộc gặp ngắn, một cuộc trò chuyện không khoe khoang, không so sánh. Chỉ hỏi nhau năm qua có ổn không, có mệt không.
Tết của thầy cô - lời tri ân không bao giờ muộn
Có những người chỉ xuất hiện một đoạn trong đời ta, nhưng ảnh hưởng lại kéo dài. Tết là dịp để nhớ đến họ. Một tấm thiệp, một tin nhắn kể rằng bài học năm xưa đã giúp ta đứng vững ra sao, đôi khi có giá trị hơn bất cứ món quà nào. Với thầy cô, được nhớ đến chính là niềm vui lớn nhất.
Tết trong tâm trí bạn thế nào?
Tết là dịp ta có thể chịu khó nghe nhiều hơn nói. Chịu khó nhường nhau một chút trong những ngày ai cũng mệt. Điều mà Tết thực sự cần là sự bao dung. Bao dung với sự vụng về của nhau. Bao dung với những thiếu sót không cố ý. Bao dung với cả chính mình, khi ta không còn đủ sức để làm mọi thứ như mong muốn.
Có những cái Tết không hoàn hảo, nhà chưa kịp dọn, món ăn chưa thật vừa miệng, quà cáp không đủ đầy. Nhưng nếu trong ngôi nhà ấy có tiếng cười, có sự cảm thông, có những ánh mắt nhìn nhau dịu lại, thì Tết ấy vẫn rất tròn trịa.
Tết là lúc ta nhận ra giá trị của sự hiện diện lặng lẽ. Không phải lúc nào yêu thương cũng cần được thể hiện bằng lời nói. Đôi khi chỉ là ngồi cạnh nhau, cùng gọt củ quả, cùng xem một chương trình quen thuộc, im lặng mà không thấy trống trải. Những khoảnh khắc tưởng chừng rất bình thường ấy, sau này khi cuộc sống cuốn mỗi người đi một hướng, lại trở thành điều khiến ta nhớ nhất.
Với nhiều người, Tết còn là dịp để hàn gắn. Những hiểu lầm chưa kịp nói ra. Những khoảng cách âm thầm tích tụ sau một năm bận rộn. Không phải lúc nào Tết cũng cần những cuộc nói chuyện to tát. Chỉ cần một thái độ mềm hơn, một lời hỏi han chân thành, một cái gật đầu thay cho tranh cãi. Có những mối quan hệ được cứu chỉ vì Tết năm đó, người ta chịu nhường nhau một bước.
Và cũng có những cái Tết rất đặc biệt, vì đó là lần đầu tiên ta làm một việc khác đi. Lần đầu tiên không cáu gắt. Lần đầu tiên không ôm đồm. Lần đầu tiên không để Tết trôi qua trong vô thức. Chỉ cần một lần như thế thôi, ta sẽ hiểu hóa ra Tết có thể nhẹ đến vậy.
Nhiều người sau này nhớ lại Tết, không nhớ mình đã đi đâu, mua gì, ăn gì. Nhưng nhớ rất rõ cảm giác được ở bên nhau. Được gọi đúng vai trò của mình trong gia đình. Được là con, là vợ, là chồng, là cha, là mẹ chứ không chỉ là người gánh trách nhiệm. Tết vẫn đến và đi như mọi năm. Nhưng cách ta sống trong những ngày ấy sẽ quyết định: Tết chỉ là một mốc thời gian hay là một mùa thương yêu có thể mang theo suốt đời.
Nguồn Phụ Nữ VN: https://phunuvietnam.vn/don-tet-nhu-mot-nghe-thuat-238260213181657574.htm












