Ánh mặt trời qua ô cửa hẹp và giấc mơ tự do của 'đóa hoa thủy tinh'

Dù mắc bệnh xương thủy tinh, Đặng Thị Hồng Anh vẫn chọn sống tự lập, rời xa gia đình để mưu sinh và tìm kiếm tự do. Hành trình ấy đầy gian nan, nhưng cũng là cách cô khẳng định giá trị bản thân.

 Với Hồng Anh, mỗi sớm mai thức dậy có thể tự ngồi dậy và mỉm cười đã là một chiến thắng ngọt ngào trước định mệnh nghiệt ngã.

Với Hồng Anh, mỗi sớm mai thức dậy có thể tự ngồi dậy và mỉm cười đã là một chiến thắng ngọt ngào trước định mệnh nghiệt ngã.

Cuộc sống trên ranh giới của những lần gãy vỡ

Trong căn phòng trọ nhỏ ở phường Cẩm Lệ, mọi đồ vật đều dường như khổng lồ so với vóc dáng của Hồng Anh (SN 1994). Với người mắc bệnh xương thủy tinh, mỗi cử động là một lần đánh cược với nỗi đau. Xương của cô có thể gãy chỉ vì một va chạm nhẹ. Thế nhưng, Hồng Anh lại chọn cách sống mà nhiều người khỏe mạnh còn e ngại, đó là tự lập.

Hồng Anh không sinh ra để làm một "nạn nhân". Cô từng là một nhân viên Photoshop mẫn cán tại một công ty Nhật Bản ở khu công nghiệp Hòa Khánh. Thế nhưng sau những năm tháng ngồi máy tính liên tục dưới áp lực ca kíp, sức khỏe suy kiệt khiến cô phải dừng lại.

Cô bảo: "Nếu mình cứ cố, sau này không còn sức nữa, lúc đó về không những không chăm sóc được bản thân mà còn làm khổ người thân. Nên mình dừng lại".

Đó là sự tỉnh táo đến xót xa của cô gái trẻ bị xương thủy tinh rong ruổi trên hành trình tìm một công việc phù hợp với mình. Cô nghỉ việc vì lòng tự trọng của một người con không muốn cha già phải vất vả đưa đón hằng ngày, không muốn mình trở thành gánh nặng khi tuổi xế chiều của cha đã cận kề. Năm 2023, Hồng Anh quyết định ra ngoài thuê trọ. Một quyết định mà cô thừa nhận là "mạo hiểm".

Căn phòng trọ vài mét vuông, nơi Hồng Anh học cách 'đối đầu' với những vật dụng vốn quá cao so với tầm với, cũng là nơi cô bắt đầu hành trình tự do đầy kiêu hãnh.

Căn phòng trọ vài mét vuông, nơi Hồng Anh học cách 'đối đầu' với những vật dụng vốn quá cao so với tầm với, cũng là nơi cô bắt đầu hành trình tự do đầy kiêu hãnh.

Ở nhà, có cha, có người thân. Ra ngoài, chỉ có cô và chiếc xe lăn. Những ngày đầu là một chuỗi trận chiến với những việc không tên: Giặt đồ, nấu ăn, tắm rửa… Những vật dụng trong phòng trọ vốn thiết kế cho người bình thường bỗng trở nên quá cao, quá xa tầm với. Có những lúc cơm nấu xong lại đổ vỡ, mọi thứ tan tành, cô chỉ biết đứng nhìn trong sự bế tắc.

"Nếu cho mình chọn lại... có thể mình sẽ không ra ngoài. Thế nhưng cái gì cũng có hai mặt. Ra ngoài mình thấy tự do, được đi đây đi đó và trưởng thành hơn", Hồng Anh bộc bạch.

Câu nói ấy chứa đựng cả một bầu trời suy ngẫm về sự đánh đổi. Tự do của cô được định giá bằng những buổi chiều nắng cháy tại ngã tư đường Cách mạng tháng Tám, nơi cô bày bàn bán từng gói mít sấy, chuối sấy, túi xách...

Dù mắc bệnh xương thủy tinh, nhưng Hồng Anh vẫn không ngừng nỗ lực, kiếm sống bằng chính sức lao động của mình.

Dù mắc bệnh xương thủy tinh, nhưng Hồng Anh vẫn không ngừng nỗ lực, kiếm sống bằng chính sức lao động của mình.

Có những tháng kinh tế khó khăn, hàng nhập về nằm im lìm, Hồng Anh rơi vào trạng thái "mông lung và bất lực". Cô kể, có những lúc phải nhịn ăn, tiết kiệm từng đồng bạc lẻ từ việc bán túi xách, đồ trang điểm online để ưu tiên tiền phòng trọ. "Không có tiền trọ, người ta đuổi mình ra đường mất", cô cười, nụ cười bình thản đến lạ kỳ trước những khắc nghiệt của cơm áo gạo tiền.

Ánh mặt trời qua ô cửa hẹp

Dù cuộc sống hiện tại là chuỗi ngày "vừa đi vừa bán", là những buổi livestream ca hát đến khản cổ để kiếm vài đồng donate, Hồng Anh chưa bao giờ thôi hy vọng. Cô lập kênh TikTok "Hồng Anh Tích Cực", cái tên như một lời khẳng định với chính bản thân mình.

Phía sau màn hình điện thoại là một Hồng Anh tràn đầy năng lượng, dùng lời ca tiếng hát và những chia sẻ thường nhật để kết nối và lan tỏa niềm tin vào cuộc sống.

Phía sau màn hình điện thoại là một Hồng Anh tràn đầy năng lượng, dùng lời ca tiếng hát và những chia sẻ thường nhật để kết nối và lan tỏa niềm tin vào cuộc sống.

Cô không muốn cộng đồng nhìn mình bằng ánh mắt thương hại. Cô cũng không né tránh những góc khuất như những ngày nhịn ăn, những lúc bất lực, những lần thất bại trong kinh doanh… “Người bình thường họ cũng gặp nhiều khó khăn nên mình cố gắng một chút, mỗi ngày một chút”, Hồng Anh tâm sự.

Thêm vào cuộc sống của mình những gam màu tươi, cô gái xương thủy tinh ấy còn tham gia các cuộc thi hoa hậu dành cho người khuyết tật, tự mình bắt Grab, tự mình xoay xở với chiếc xe lăn ở sân bay mà không cần người thân đi cùng. Với Hồng Anh, đó là sự kiêu hãnh.

Tấm ảnh ghi dấu bước ngoặt quan trọng khi Hồng Anh (ngồi hàng đầu thứ năm từ phải sang) tham gia cuộc thi Hoa hậu Trăng Khuyết quyết định bước ra khỏi vùng an toàn, dùng nụ cười và tinh thần lạc quan để xóa tan mọi mặc cảm về khiếm khuyết thể xác. Ảnh: NVCC

Tấm ảnh ghi dấu bước ngoặt quan trọng khi Hồng Anh (ngồi hàng đầu thứ năm từ phải sang) tham gia cuộc thi Hoa hậu Trăng Khuyết quyết định bước ra khỏi vùng an toàn, dùng nụ cười và tinh thần lạc quan để xóa tan mọi mặc cảm về khiếm khuyết thể xác. Ảnh: NVCC

"Có nhiều người bị bệnh nặng, họ khao khát giống như mình, chỉ muốn ra ngoài nhìn ánh mặt trời thôi cũng không được. Còn mình, ít ra bản thân vẫn có thể tự ngủ dậy, lên xe và đi ra ngoài", cô tâm sự.

Với Hồng Anh, căn bệnh xương thủy tinh không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là một "người thầy" dạy cô về sự hữu hạn của kiếp người. Cô bình thản đối diện với nghịch cảnh vì hiểu rằng cuộc đời này vốn dĩ rất mong manh, chỉ cần một sớm mai thức dậy còn được nhìn thấy ánh mặt trời đã là một đặc ân to lớn.

Tự mình đi máy bay để tham gia các sự kiện xã hội, Hồng Anh không chỉ di chuyển giữa các địa lý, mà còn đang di chuyển từ vùng an toàn đến những chân trời của sự tự tin và bản lĩnh.

Tự mình đi máy bay để tham gia các sự kiện xã hội, Hồng Anh không chỉ di chuyển giữa các địa lý, mà còn đang di chuyển từ vùng an toàn đến những chân trời của sự tự tin và bản lĩnh.

Chính vì thấu cảm sự vô thường, cô chọn cách sống trọn vẹn cho hiện tại thay vì mải mê lo lắng cho một tương lai xa xôi. "Đôi khi buồn thì khóc, vui thì cười, sống được bao lâu thì mình cứ vui vẻ đi", câu nói của Hồng Anh như một lời tự tình, giúp cô tìm thấy sự tự do tự tại ngay trong chính những chật vật của cuộc mưu sinh.

Dù là trên mạng xã hội hay ngoài đời thực, Hồng Anh (bìa phải) vẫn luôn giữ nhịp cầu kết nối bằng năng lượng tích cực, biến những cuộc gặp gỡ tình cờ thành những liều thuốc tinh thần cho cả người tiếp nhận và chính bản thân cô.

Dù là trên mạng xã hội hay ngoài đời thực, Hồng Anh (bìa phải) vẫn luôn giữ nhịp cầu kết nối bằng năng lượng tích cực, biến những cuộc gặp gỡ tình cờ thành những liều thuốc tinh thần cho cả người tiếp nhận và chính bản thân cô.

Câu chuyện của cô gái ấy không phải là một thước phim "tô hồng" về một người khuyết tật vượt khó thành công rực rỡ. Nó là một bản nhạc có những nốt trầm bổng, có cả những nốt lặng đầy đau đớn của sự cô độc và chật vật với lựa chọn tự lập.

Thế nhưng chính sự chân thực ấy lại mang đến sức nặng cảm hứng. Hồng Anh chứng minh rằng: Hòa nhập không phải là được xã hội dọn sẵn đường, mà là can đảm tự bước đi trên đôi chân (hay bánh xe) của mình, dù con đường đó có gập ghềnh đầy sỏi đá.

Tự lập không dễ dàng, nhất là với một "đóa hoa thủy tinh". Tuy nhiên như Hồng Anh nói, đó là lựa chọn đáng giá nhất để cô được sống một cuộc đời trọn vẹn, được là chính mình trước khi "vô thường" ập đến.

Nguyễn Thị Thúy Hiền

Nguồn Phụ Nữ VN: https://phunuvietnam.vn/anh-mat-troi-qua-o-cua-hep-va-giac-mo-tu-do-cua-doa-hoa-thuy-tinh-238260414145024799.htm