Chồng ghen tuông, hành hạ vợ để thấy mình không kém cỏi
Đằng sau những cơn ghen tuông điên cuồng và sự kiểm soát gắt gao nhiều khi là nỗi mặc cảm yếu thế của người chồng khi thấy mình kém cỏi hơn vợ. Để khỏa lấp sự thất bại về vị thế hay thể chất, họ dùng bạo lực và đay nghiến như một vũ khí nhằm khẳng định quyền lực và tìm lại 'cảm giác tồn tại' trong căn nhà mình.

Ảnh minh họa Freepik
15 năm trong "ngục tù" của sự chiếm hữu
Trong căn phòng nhỏ, chị Mai ngồi bất động, đôi mắt trũng sâu vì những đêm mất ngủ kéo dài. 15 năm trước, chị bước vào hôn nhân với tình yêu mù quáng và khát khao về một tổ ấm đủ đầy - điều chị chưa từng có khi lớn lên trong cảnh gia đình mẹ đơn thân. Thế nhưng, thực tế đã sớm trở thành một cơn ác mộng dài đằng đẵng.
Chồng chị, Tuấn, là một người đàn ông lông bông ngay từ khi còn trẻ. Anh ta bỏ học giữa chừng, không nghề nghiệp ổn định và sớm bộc lộ tính chiếm hữu, bạo lực. Suốt hơn 10 năm, mọi gánh nặng kinh tế từ tiền thuê nhà, bỉm sữa đến những khoản nợ lô đề vài chục triệu của chồng đều một tay chị xoay xở. Càng nỗ lực làm trụ cột gia đình, chị lại càng bị chồng siết chặt bằng sự ghen tuông bệnh hoạn.
Đỉnh điểm là một buổi chiều cách đây gần 2 năm, khi chị Mai gọi lại cho một khách hàng để trao đổi công việc. Chỉ mới nghe vợ cất lời: "Dạ, anh gọi em có việc gì không ạ?", Tuấn đã như một con thú dữ vồ lấy điện thoại. Anh ta không cần nghe giải thích, lập tức quy kết chị là kẻ "lăng loàn", "bật đèn xanh" cho đàn ông khác. Những trận đòn roi, sỉ vả sau đó không chỉ để trừng phạt, đó còn là cách Tuấn khẳng định sự hiện diện của mình. Khi không thể mang lại đồng tiền nào cho vợ con, anh ta dùng nỗi sợ hãi để chứng minh rằng mình vẫn là "chủ" của người phụ nữ giỏi giang kia.

Ảnh minh họa Freepik
Tháng có 30 ngày thì phải đến 18-20 đêm chị Mai phải sống trong sự nhục mạ. Tuấn uống rượu hàng ngày, lấy tiền của vợ để nhậu rồi về hành hạ vợ nặng hơn. Mai cay đắng tâm sự: "Cơ thể em phản kháng, em sợ gần chồng, sợ cả giọng nói của anh ta". Sự ghen tuông của Tuấn thực chất là tiếng kêu thảm hại của một kẻ thất bại, cố bám víu vào sự áp chế để cảm thấy mình vẫn còn tồn tại trong căn nhà mà anh ta vốn dĩ chẳng đóng góp được gì.
"Ốc đảo" ngột ngạt giữa lòng quán cà phê
Nếu câu chuyện của chị Mai là bạo hành về thể xác thì câu chuyện của chị Lan lại là sự tra tấn tinh vi về mặt tinh thần. Sau một tai nạn giao thông vào 3 năm trước, anh Hùng trở thành người tàn tật, phải bỏ dở công việc. Chị Lan, vốn là một chuyên gia giỏi có thu nhập và uy tín cao, đã hết lòng chăm sóc và mở cho chồng một quán cà phê tại nhà để anh có niềm vui lao động.
Thế nhưng, quán càng đông khách, tâm hồn Hùng lại càng héo úa. Ngồi ở góc quán, nhìn vợ mỗi ngày xách túi đi công tác trong Nam ngoài Bắc, tiếp xúc với những đối tác thành đạt, mặc cảm bệnh tật và sự yếu thế trong Hùng trỗi dậy mạnh mẽ. Anh bắt đầu quan sát những đôi tình nhân lén lút trong quán mình và bắt đầu suy diễn. Chỉ cần nghe tiếng Lan thì thào qua điện thoại: "Em đang họp!", Hùng lại liên tưởng đến những bộ dạng mập mờ mà anh từng chứng kiến. Với anh, "quán cà phê hay khách sạn thì có khác gì cơ quan lúc đang yên ắng".
Những ý nghĩ tiêu cực ấy biến Hùng thành một "quản giáo" gắt gao. Anh soi xét từng giờ giấc, từng tin nhắn của vợ. Lan cảm thấy quá mức chịu đựng khi vừa phải gánh vác sự nghiệp, vừa phải đối phó với những câu tra hỏi vô lý của chồng. Chị bắt đầu chọn cách về muộn hơn, nhận những chuyến công tác dài ngày hơn chỉ để trốn chạy không khí ngột ngạt tại nhà. Hùng thấy vợ đi nhiều hơn lại càng "sôi sùng sục", càng ghen tuông dữ dội.
Sự ghen tuông của Hùng không phải vì anh không tin vợ mà vì anh không tin chính mình. Anh sợ mình đã mất đi vai trò quan trọng, sợ mình chỉ còn là một kẻ tàn phế sống nhờ vào vợ. Anh dùng sự xét nét như một nỗ lực để buộc vợ phải quay về, phải quan tâm đến sự tồn tại của anh. Nhưng vô tình, nó lại biến mối quan hệ của họ thành hai "ốc đảo" tương kính như khách, lặng lẽ và lạnh lẽo.
Khi ghen tuông là sự nỗ lực tìm lại "quyền lực ảo"
Điểm chung của Tuấn và Hùng là họ đều đang trải qua một cuộc khủng hoảng về vị thế. Một người thất bại về sự nghiệp, một người bị tổn thương về thể chất, cả hai đều cảm thấy mình "kém cỏi" hơn người phụ nữ bên cạnh. Trong tâm lý học, ghen tuông ở những trường hợp này thường là một cơ chế phòng vệ. Họ biến vợ thành "tội đồ" để khỏa lấp đi sự yếu đuối của bản thân.
Bằng cách buộc vợ phải giải trình, phải xin lỗi hay sống trong sợ hãi, người chồng mặc cảm tìm thấy một cảm giác tồn tại giả tạo. Họ thấy mình vẫn còn quyền lực, vẫn có thể tác động mạnh mẽ đến cảm xúc và hành vi của vợ. Đó là một cách để họ tự trấn an rằng: "Tôi vẫn là chồng, tôi vẫn có quyền!". Nhưng sự thật cay đắng là, càng ghen tuông, họ càng đẩy người bạn đời ra xa.
Những người vợ như chị Mai và chị Lan không chỉ mệt mỏi vì áp lực cuộc sống, mà còn kiệt sức vì phải "gỡ mối tơ lòng" cho những người đàn ông không chịu tự chữa lành. Sự nhẫn nhịn của họ thường bị nhầm tưởng là sự nhu nhược, nhưng thực chất đó là nỗ lực cuối cùng để giữ gìn một gia đình trọn vẹn cho con cái.











