Cường kích A-10C Thunderbolt II của Mỹ rơi gần eo biển Hormuz , ngay sau khi tiêm kích F-15E bị bắn hạ
Việc một cường kích A-10C Thunderbolt II rơi gần eo biển Hormuz, chỉ ít giờ sau vụ F-15E Strike Eagle bị bắn rơi, cho thấy cường độ đối đầu tại khu vực vùng Vịnh đang tăng lên rõ rệt và buộc Mỹ phải tính lại cách sử dụng các khí tài bay thấp.

Thông tin từ The New York Times dẫn lời 2 quan chức Mỹ giấu tên cho thấy ngoài chiếc tiêm kích cường kích đa năng 2 chỗ ngồi F-15E Strike Eagle bị bắn rơi trên bầu trời miền nam Iran, một cường kích yểm trợ đường không tầm gần A-10C Thunderbolt II của Không quân Mỹ cũng gặp nạn gần eo biển Hormuz trong cùng khoảng thời gian.

Chi tiết đáng chú ý là phi công duy nhất của chiếc A-10C đã được giải cứu an toàn và hiện đang được chăm sóc y tế tại một quốc gia vùng Vịnh, cho thấy hệ thống tìm kiếm cứu nạn chiến đấu của Mỹ vẫn hoạt động hiệu quả trong môi trường rất rủi ro.

So với phiên bản A-10 Thunderbolt II nguyên bản, biến thể A-10C là gói nâng cấp sâu về điện tử hàng không và tác chiến chính xác.

Đây là dòng cường kích 1 chỗ ngồi được tối ưu cho nhiệm vụ yểm trợ hỏa lực tầm gần, tiêu diệt xe tăng, công sự, xuồng vũ trang tốc độ cao và các mục tiêu mặt đất khó bám bắt.

Trong khu vực Hormuz, A-10C đặc biệt phù hợp cho nhiệm vụ săn xuồng cao tốc nhờ khả năng bay chậm, lảng vảng lâu và quan sát mục tiêu tốt ở độ cao thấp.

Về thông số kỹ thuật, A-10C dài 16,26 m, sải cánh 17,53 m, cao 4,47 m, trọng lượng cất cánh tối đa 22,7 tấn. Máy bay sử dụng 2 động cơ phản lực cánh quạt General Electric TF34-GE-100A, tốc độ tối đa khoảng 706 km/h, bán kính chiến đấu hơn 460 km.

Gói nâng cấp A-10C bổ sung buồng lái kính số hóa, màn hình đa chức năng, liên kết dữ liệu Link 16, khả năng sử dụng bom dẫn đường laser GBU-12 cỡ 227 kg, bom dẫn đường vệ tinh JDAM cỡ 900 kg, tên lửa không đối đất AGM-65 Maverick và rocket Hydra 70 cỡ 70 mm.

Vũ khí mang tính biểu tượng nhất vẫn là pháo xoay 7 nòng GAU-8/A Avenger cỡ 30 mm với tốc độ bắn khoảng 3.900 viên/phút.

Đây là loại pháo được thiết kế để xuyên giáp xe tăng, phá hủy mục tiêu bọc thép và cực kỳ hiệu quả khi bắn các xuồng tấn công nhanh hoặc mục tiêu mặt nước cỡ nhỏ ở vùng biển hẹp như Hormuz.

Tuy nhiên, chính môi trường chiến thuật tại eo biển này lại khiến A-10C phải hoạt động trong điều kiện bất lợi.

Để phát huy hiệu quả khi săn xuồng nhỏ, máy bay phải hạ thấp độ cao và bay trong vùng có thể bị đe dọa bởi súng máy phòng không, pháo 23 mm, tên lửa phòng không vác vai và radar bờ biển.

Khác với chiến trường mặt đất truyền thống, mặt biển trống trải khiến việc che giấu đường bay khó hơn, trong khi khoảng cách từ bờ biển Iran ra khu vực tác chiến lại đủ gần để các hệ thống phòng thủ tầm ngắn phát huy tác dụng.

Ở góc độ chiến lược, việc A-10C gặp nạn gần như cùng lúc với F-15E cho thấy Mỹ đang phải đối mặt với một môi trường tác chiến đa tầng, nơi cả máy bay công kích tốc độ cao lẫn cường kích bay thấp đều chịu rủi ro đáng kể.

Dù phi công đã được giải cứu, sự cố này nhiều khả năng sẽ buộc Mỹ tăng mạnh yểm trợ từ trực thăng tấn công AH-64 Apache, máy bay tác chiến điện tử và các đợt chế áp phòng không trước khi tiếp tục đưa A-10C trở lại khu vực Hormuz.












