Dọn nhà đón Tết: Nàng dâu lén mang bao tải quần áo cũ của mẹ chồng lên Hà Nội... để vứt
Dọn nhà đón Tết bỗng hóa thành 'cuộc chiến' thế hệ khi nàng dâu phải tìm đủ mọi cách để đối phó với thói quen tích trữ của mẹ chồng.

Ảnh minh họa
Chị Mai vốn là người ưa sạch sẽ và ngăn nắp. Để chuẩn bị cho ngày Tết sắp đến, chị cùng chồng con đã dành trọn ngày nghỉ cuối tuần về quê dọn dẹp nhà cửa cho mẹ chồng. Thế nhưng, ngay khi bắt tay vào việc, chị đã phải đối mặt với một thực tế ức chế: Thói quen tích trữ của mẹ chồng.
Mẹ chồng chị, một người phụ nữ thế hệ cũ, luôn giữ quan niệm "cũ người mới ta" hoặc đơn giản là giữ lại vì nghĩ rằng "sẽ có lúc cần đến". Trong mắt bà, từ những tấm chăn màn, đệm cũ, nồi niêu xoong chảo đã hoen rỉ cho đến những bộ quần áo không còn mặc được... đều là kỷ niệm và là tài sản đáng quý. Thậm chí, những thứ là rác như vỏ hộp sữa chua hay túi nilon đã qua sử dụng, bà cũng không nỡ vứt đi.
Sự khác biệt quá lớn trong lối sống của mẹ chồng đã khiến chị Mai không ít lần "phát điên". Với chị, sự sạch sẽ đồng nghĩa với việc loại bỏ những vật dụng không còn giá trị sử dụng để giải phóng không gian. Ngược lại, với mẹ chồng, việc vứt bỏ bất cứ thứ gì cũng là một sự lãng phí không thể chấp nhận được.

Ảnh minh họa
Sự ức chế lên đến đỉnh điểm khi chị Mai bắt tay vào dọn dẹp gian bếp, đặc biệt là chiếc tủ lạnh, nơi mẹ chồng chị coi là "kho lưu trữ" còn chị lại thấy đó là một "ma trận" thực phẩm quá hạn. Chị Mai chia sẻ rằng dù chỉ có một mình bà sinh sống, nhưng chiếc tủ lạnh lúc nào cũng trong tình trạng "chật ních".
Chị đã mất hơn 2 tiếng đồng hồ chỉ để vệ sinh "chiến trường" này. Đó là nơi lưu trữ đủ loại thực phẩm từ vài tháng, thậm chí từ Tết năm ngoái ở ngăn đông. Ngăn mát là một hỗn hợp "thập cẩm" với đồ ăn còn nguyên túi nilon từ chợ về, còn ngăn rau thì xuất hiện cả những quả cà chua đã thối rữa từ lâu. Điều khiến chị khó xử nhất chính là sự giám sát chặt chẽ của mẹ chồng. Mỗi khi chị định vứt bỏ thứ gì, bà lại can ngăn, khiến bầu không khí vô cùng nặng nề.
Để có thể dọn sạch những bao tải đồ cũ mà không làm bùng nổ một cuộc cãi vã lớn, chị Mai đã phải áp dụng những "chiêu trò" dở khóc dở cười. Chị phải "nháy" chồng chở đồ đi thật xa để vứt, bởi nếu chỉ đổ ở bãi rác đầu làng, bà sẽ ra lượm lại ngay lập tức. Thậm chí, có những bao quần áo cũ, chị phải lén giấu vào cốp xe mang tận lên Hà Nội để vứt. Vì nếu bà biết chị dám vứt những bộ đồ chưa rách, chắc chắn bà sẽ không để yên.
Sau một ngày lao động mệt nhọc, với sự trợ giúp của chồng và các con trong việc lau dọn cửa kính, bàn ghế và mạng nhện, căn nhà cuối cùng cũng sạch sẽ đúng như ý muốn của chị. Tuy nhiên, niềm vui ấy không trọn vẹn. Chị Mai biết rõ rằng, từ nay đến Tết, với thói quen "vạ gì cũng cho vào tủ lạnh" và sự tích trữ cố hữu của mẹ chồng, mọi thứ rồi sẽ lại đâu vào đấy.
Câu chuyện của gia đình chị Mai phản ánh một thực trạng phổ biến trong nhiều gia đình Việt Nam hiện nay. Phong tục dọn nhà đón Tết vô tình trở thành "ngòi nổ" cho những xung đột về mặt thói quen sinh hoạt giữa hai thế hệ.
Thực tế, rào cản lớn nhất trong câu chuyện này không chỉ là những bao tải đồ cũ mà chính là khoảng cách về tâm lý. Một bên là thế hệ trẻ luôn hướng tới sự tiện nghi, khoa học, một bên là người già vốn trưởng thành trong gian khó nên luôn trân quý, giữ gìn mọi vật dụng như một phần ký ức gắn bó suốt bao năm tháng.
Khi lối sống và quan điểm không tìm được tiếng nói chung, công việc dọn dẹp – vốn mang ý nghĩa rũ bỏ cái cũ để đón vận may – lại vô tình trở thành gánh nặng áp lực và gây nên sự ức chế cho con cái. Tết sẽ chỉ thực sự ý nghĩa và trọn vẹn khi ngôi nhà không chỉ sạch bóng tinh tươm về hình thức mà còn phải ấm áp sự thấu hiểu, thuận hòa về tình cảm giữa các thành viên trong gia đình.












