Giá trị của ngôn ngữ cuộc sống

Mỗi loại hình nghệ thuật có cách riêng để chạm tới cảm xúc. Bằng khả năng lay động tự nhiên, điện ảnh và truyền hình trở thành cầu nối gắn kết con người, nuôi dưỡng niềm tin và những giá trị nhân văn cao đẹp.

Sức mạnh ấy trước hết nằm ở cách điện ảnh kể câu chuyện lớn qua số phận cụ thể. Trong quá khứ, những bộ phim truyền thống cách mạng như Cánh đồng hoang, Bao giờ cho đến tháng mười không cần tới lời lẽ lớn lao, nhưng từ một gia đình sống giữa bom đạn, một người phụ nữ giấu tin chồng hy sinh, câu chuyện chiến tranh và lịch sử đã chạm đến trái tim khán giả.

Trong khi đó, thế mạnh của phim truyền hình lại nằm ở độ phủ đời sống. Từ không gian gia đình ấm áp nhưng đầy va chạm trong Về nhà đi con, đến những bức tranh xã hội diện rộng như Không thời gian, Trời cao nguyên xanh, màn ảnh đã đặt nhân vật trước ký ức, tổn thương và sự khác biệt - qua đó xóa bỏ định kiến để khơi mở những giá trị nhân văn.

Có lúc câu chuyện điện ảnh vượt ra khỏi màn ảnh. Người thành thị biết thêm về cuộc sống ở vùng cao. Người trẻ có thể chạm tới những mất mát của thế hệ đi trước. Những người khác nhau về tuổi tác, hoàn cảnh, nghề nghiệp cùng xúc động trước một câu chuyện và từ đó tìm thấy những giá trị chung. Sức mạnh mềm của nghệ thuật không nằm ở việc nói thay người xem, mà ở khả năng khiến người xem tự mở lòng.

Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam xác định văn hóa là nguồn lực nội sinh và một thành tố của sức mạnh mềm quốc gia. Dù vậy, để câu chuyện văn hóa có thể đi xa, trước hết nó phải đủ sức giữ chân công chúng. Một đề tài đúng chưa đủ làm nên bộ phim hay. Một thông điệp đẹp cũng khó ở lại nếu nhân vật thiếu sức sống, kịch bản yếu hay cách kể thiếu thuyết phục.

Điều này càng quan trọng khi khán giả hôm nay có vô số lựa chọn. Muốn câu chuyện Việt Nam được lựa chọn, trước hết phải kể bằng ngôn ngữ của điện ảnh, với những nhân vật có đời sống, những số phận có chiều sâu và những vấn đề thực sự chạm vào cuộc sống hôm nay. Khi câu chuyện đủ thật, thông điệp sẽ tự tìm được đường đến với người xem.

Đồng thuận xã hội đôi khi không bắt đầu từ những lời kêu gọi lớn, mà từ khoảnh khắc người ta nhận ra trong câu chuyện của người khác có một phần câu chuyện của chính mình.

THU HÀ

Nguồn SGGP: https://sggp.org.vn/gia-tri-cua-ngon-ngu-cuoc-song-post871984.html