Giữ 'lửa' Tết Việt trong từng chiếc bánh chưng Bờ Đậu
Giữa nhịp sống hiện đại ngày càng gấp gáp, khi nhiều giá trị truyền thống dần thay đổi để thích ứng với thị trường, vẫn có một nơi lặng lẽ giữ lại hương vị Tết xưa - làng nghề bánh chưng Bờ Đậu. Ở đó, mỗi chiếc bánh không chỉ là món ăn quen thuộc trong mâm cỗ ngày xuân, mà còn là sự kết tinh của đất, nước, nguyên liệu thuần Việt và nếp sống làng nghề được gìn giữ qua nhiều thế hệ.
Bánh chưng Bờ Đậu từ lâu đã trở thành một dấu hiệu nhận diện văn hóa. Chỉ cần cắt chiếc bánh ra, người sành ăn có thể nhận ra ngay bởi hạt gạo dẻo thơm, nhân đậm đà, bánh vuông vắn, xanh mướt, béo mà không ngấy.
Nói đến bánh chưng Bờ Đậu, không thể không nhắc tới nguồn nước giếng Thẻ - yếu tố được xem là “linh hồn” của làng nghề. Chính nguồn nước ấy đã góp phần tạo nên dấu ấn riêng, để dù bánh xuất hiện ở bất cứ đâu, người am hiểu vẫn có thể nhận ra đó là bánh chưng Bờ Đậu.
Bên cạnh nước, nguyên liệu là yếu tố quyết định phần lớn chất lượng chiếc bánh. Loại gạo được lựa chọn đặc biệt, đỗ xanh hay thịt cũng được tuyển chọn kỹ càng. Tất cả hòa quyện, tạo nên hương vị riêng biệt, khó có thể sao chép bằng công thức công nghiệp.
Nếu nguyên liệu là nền tảng, thì bàn tay và cái tâm của người làm nghề chính là yếu tố giữ cho bánh chưng Bờ Đậu vẹn nguyên vị Tết xưa.
Trong nhịp sống hiện đại, làng nghề cũng từng bước thích ứng với thị trường bằng cách đa dạng kích cỡ, cải tiến bao bì, kéo dài thời gian bảo quản. Tuy nhiên, điều cốt lõi vẫn được giữ vững: công thức truyền thống, cách nêm nếm vừa vặn và quy trình nấu bánh nghiêm ngặt.
Khi chiếc bánh được đặt lên mâm cỗ ngày Tết, đó không chỉ là món ăn truyền thống, mà còn là biểu tượng của sum vầy, của ký ức gia đình, của những giá trị văn hóa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Giữ được bánh chưng Bờ Đậu, suy cho cùng, cũng là giữ lại một phần hồn cốt của Tết Việt - giản dị, ấm áp và bền chặt theo năm tháng.












