Gửi đều đặn 10 triệu đồng mỗi tháng, tôi chết lặng khi thấy cuộc sống ở nhà của bố mẹ

Suốt hai năm gửi 10 triệu đồng mỗi tháng cho bố mẹ, tôi nghĩ mình đã hiếu thảo. Chỉ đến khi về nhà, tôi mới hiểu họ cần điều khác.

Xem việc chu cấp cho bố mẹ là trách nhiệm hiển nhiên

Sinh ra trong một gia đình có điều kiện kinh tế eo hẹp, tôi sớm hiểu rằng con đường duy nhất để thay đổi cuộc sống chính là học tập. Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã tự nhủ bản thân phải nỗ lực hơn người khác nếu không muốn lặp lại vòng luẩn quẩn nghèo khó của bố mẹ.

May mắn mỉm cười khi sau khi tốt nghiệp, tôi được nhận vào làm tại một công ty kiểm toán có tiếng.

Công việc nhiều áp lực, thường xuyên tăng ca, nhưng đổi lại là mức thu nhập đủ để tôi cảm thấy an tâm về tương lai.

Ngay từ tháng lương đầu tiên, tôi đã gửi về cho bố mẹ 3.000 NDT, tương đương khoảng 11 triệu đồng.

Với tôi, chu cấp cho bố mẹ không phải điều gì lớn lao mà là trách nhiệm hiển nhiên của người làm con.

Tôi tin rằng khoản tiền này sẽ giúp bố mẹ bớt vất vả, có thể ăn uống đầy đủ hơn và tận hưởng tuổi già an nhàn.

Với tôi, chu cấp cho bố mẹ không phải điều gì lớn lao mà là trách nhiệm hiển nhiên của người làm con. Ảnh minh họa

Với tôi, chu cấp cho bố mẹ không phải điều gì lớn lao mà là trách nhiệm hiển nhiên của người làm con. Ảnh minh họa

Hai năm sau trở về nhà, sững sờ trước cuộc sống của bố mẹ

Trong suy nghĩ của tôi, bố mẹ sẽ dùng số tiền tôi gửi để cải thiện sinh hoạt hàng ngày, thay thế những đồ dùng đã cũ, thậm chí là tự thưởng cho mình những chuyến đi chơi ngắn ngày. Tôi chưa từng nghi ngờ điều đó.

Thế nhưng, sau hai năm xa nhà, khi trở về thăm bố mẹ, những gì tôi chứng kiến khiến bản thân không khỏi bàng hoàng.

Bữa ăn của ông bà vẫn đơn sơ với cháo trắng, dưa muối, hiếm hoi lắm mới có thêm chút thịt.

Chiếc máy giặt trong nhà đã hỏng từ lâu nhưng không được sửa hay thay mới, bố mẹ tôi vẫn ngày ngày giặt đồ bằng tay.

Tôi không hiểu vì sao cuộc sống của bố mẹ gần như không có gì thay đổi, dù mỗi tháng tôi vẫn đều đặn gửi tiền về.

Khi tôi thắc mắc, mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu rồi nhẹ nhàng nói rằng ông bà đã quen sống tiết kiệm. Số tiền tôi gửi, bố mẹ đều để dành, phòng khi con cái gặp chuyện khẩn cấp.

Một câu nói của mẹ khiến tôi bật khóc

Nghe mẹ nói vậy, tôi không kìm được nước mắt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra mình đã vô tâm đến mức nào.

Suốt một tuần ở nhà, tôi dành thời gian quan sát kỹ hơn cuộc sống của bố mẹ và nhận ra rằng họ thực ra không thiếu thốn về vật chất.

Điều bố mẹ thiếu, và cũng là điều họ mong mỏi nhất, lại chính là sự hiện diện của con cái.

Họ muốn được trò chuyện, được nghe những câu chuyện vụn vặt trong cuộc sống của con, được cùng nhau ăn bữa cơm gia đình trọn vẹn.

Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy, tôi lại chưa từng nghĩ tới.

Vì mải mê với công việc, tôi đã chọn cách dễ dàng nhất để thể hiện lòng hiếu thảo, đó là gửi tiền.

Tôi tự an ủi mình rằng chỉ cần chu cấp đầy đủ thì đã làm tròn bổn phận, mà không hề nhận ra mình đang bỏ quên nhu cầu tinh thần của bố mẹ.

Tôi nhận ra mình đã dùng tiền để "chạy trốn" trách nhiệm làm con

Sau nhiều lần trò chuyện thẳng thắn với bố mẹ, tôi chợt hiểu rằng việc gửi tiền hàng tháng thực chất chỉ là một cách để tôi giảm bớt cảm giác áy náy vì không thể ở bên chăm sóc ông bà.

Tôi dùng tiền để thay thế cho sự hiện diện của bản thân và nhầm lẫn điều đó với lòng hiếu thảo.

Nhưng sự thật là, hiếu thảo không thể đo đếm bằng số tiền gửi về mỗi tháng. Điều bố mẹ cần nhất không phải là tiền bạc, mà là sự đồng hành và quan tâm chân thành từ con cái.

Chính vì thế, sau hai năm đều đặn chu cấp tài chính, tôi quyết định dừng việc gửi tiền hàng tháng cho bố mẹ.

Quyết định này không phải vì tôi thờ ơ hay bỏ mặc ông bà, mà bởi tôi muốn thay đổi cách phụng dưỡng của mình.

Ngừng gửi tiền, tôi dành thời gian cho bố mẹ nhiều hơn

Thay vì chuyển khoản đều đặn mỗi tháng, tôi sắp xếp công việc để thường xuyên về nhà hơn.

Tôi ăn cơm cùng bố mẹ, trò chuyện nhiều hơn, cùng họ đi bộ, tập thể dục và lắng nghe những câu chuyện tưởng chừng rất đỗi bình thường.

Khi nhận thấy trong nhà thiếu đồ đạc hay có vật dụng hỏng hóc, tôi chủ động mua sắm hoặc sửa chữa ngay.

Cứ khoảng ba tháng một lần, tôi lại lên kế hoạch cho cả gia đình đi du lịch ngắn ngày, để bố mẹ có thêm trải nghiệm mới và thay đổi không khí.

Dần dần, tôi nhận ra sức khỏe và tinh thần của bố mẹ đều cải thiện rõ rệt. Họ vui vẻ, cởi mở và ít lo nghĩ hơn trước.

Quan trọng hơn cả, mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình cũng trở nên gắn bó và ấm áp hơn.

Phụng dưỡng cha mẹ không chỉ là tiền bạc, mà là sự hiện diện

Trải nghiệm này khiến tôi hiểu sâu sắc rằng việc chu cấp tài chính cho cha mẹ là điều cần thiết và đáng trân trọng.

Tuy nhiên, tiền bạc không bao giờ có thể thay thế cho sự quan tâm, chăm sóc và đồng hành của con cái.

Khi còn nhỏ, cha mẹ chỉ mong con khỏe mạnh và bình an. Lớn lên một chút, họ mong con học hành chăm chỉ, tránh xa những cám dỗ tiêu cực.

Khi con trưởng thành, cha mẹ lại mong con có công việc ổn định và cuộc sống hạnh phúc.

Tất cả những mong mỏi ấy đều xuất phát từ tình yêu thương vô điều kiện. Thế nhưng, khi con cái bước vào guồng quay của cuộc sống hiện đại, không ít người quên mất việc lắng nghe xem cha mẹ thật sự cần gì ở mình.

Cha mẹ có thể không nói ra, nhưng sâu thẳm trong lòng, họ luôn mong được con cái quan tâm, kề cận và yêu thương mỗi ngày.

Lòng hiếu thảo không chỉ nằm ở số tiền gửi về, mà còn ở những cuộc gọi hỏi han, những bữa cơm sum họp và sự hiện diện đúng lúc của con cái.

Chỉ khi phụng dưỡng cha mẹ bằng cả vật chất lẫn tinh thần, bằng sự thấu hiểu và tấm lòng chân thành, chúng ta mới thực sự làm tròn ý nghĩa của hai chữ "hiếu thảo".

Bài viết là những dòng tâm sự của cô Kim (Trung Quốc) được chia sẻ rộng rãi trên nền tảng Sohu và nhận được nhiều đồng cảm từ cộng đồng mạng.

Nguồn GĐ&XH: https://giadinh.suckhoedoisong.vn/gui-deu-dan-10-trieu-dong-moi-thang-toi-chet-lang-khi-thay-cuoc-song-o-nha-cua-bo-me-172260112164708375.htm