Hôn nhân rạn nứt vì… pickleball

Bố bận "giao lưu trên sân bóng" để mặc con ăn cơm vội vã. Vợ chìm trong những cuộc nhậu xuyên đêm sau trận pickleball cùng bạn bè... Bộ môn thể thao thời thượng này vô tình trở thành "ngòi nổ" gián tiếp làm rạn nứt sự gắn kết và đẩy nhiều gia đình đến bờ vực đổ vỡ.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Khi người cha chọn sân bóng thay vì gia đình

15 năm nhẫn nhịn cay đắng từ ngày mới về làm dâu, chị Lan chỉ mong đổi lại một mái ấm bình yên bên anh Tuấn. Nhưng sự chịu đựng ấy lại dẫn đến một cuộc hôn nhân "sống mòn". 2 năm gần đây, giữa họ chỉ còn sự vô cảm: Những cuộc trò chuyện cộc lốc, chiếc áo vợ mua bị vứt xó, quà sinh nhật bị bỏ lơ, và chuyện gần gũi vợ chồng chỉ còn là nghĩa vụ rã rời.

Sự ngột ngạt lên đến đỉnh điểm khi anh Tuấn bắt đầu "nghiện" pickleball. Mặc kệ vợ đi làm về muộn gánh vác việc nhà và hai con gái phải ăn cơm vội vã, anh vẫn cố tình đặt lịch chơi bóng vào đúng 3 ngày các con phải vào lớp sớm. Mọi lời nhắc nhở của vợ anh đều bỏ ngoài tai, thậm chí những hôm chị bận họp đột xuất gọi điện, nhắn tin anh cũng hoàn toàn "bơ".

Cơn giận bùng nổ khi chị Lan về nhà lúc gần 7 giờ tối và thấy hai con vẫn chưa được ăn cơm, bụng đói ngơ ngác đợi mẹ. Nhìn con nuốt vội miếng cơm chưa kịp trôi đã phải hớt hải ôm cặp chạy cho kịp giờ học, chị trào nước mắt vì thương con, giận chồng. Thế nhưng, đáp lại sự nghẹn ngào ấy, anh Tuấn lại gân cổ cãi mình đi đánh bóng vì sức khỏe và "đi với sếp thì biết chối làm sao".

Ảnh minh hoạ

Ảnh minh hoạ

Hai chữ "với sếp" cùng trái bóng nhựa đã hoàn toàn che lấp trách nhiệm làm cha của anh. Giọt nước tràn ly, chị Lan thốt ra lời bất cần: "Từ mai anh làm gì thì tùy, tôi không cần anh nữa!". Ý nghĩ ly hôn xuất hiện đầy quyết liệt khi chị nhận ra, ba mẹ con hoàn toàn có thể tự lo cho nhau mà không cần đến bóng dáng một người đàn ông thiếu trách nhiệm.

Khi người vợ chọn "sống cho bản thân"

Khác với câu chuyện của chị Lan, anh Minh (43 tuổi, quản lý công ty tư nhân) lại đang rơi vào sự bế tắc tận cùng khi vai trò trong gia đình bị đảo lộn. 15 năm trước, hai vợ chồng cùng vượt qua thời kỳ gian khó từ nhà thuê, tích góp từng đồng để có được căn nhà tươm tất, xe hơi và kinh tế vững vàng. Anh từng nghĩ mình may mắn vì có người vợ chu toàn, chăm sóc gia đình.

Thế nhưng hơn 1 năm nay, chị Hà - vợ anh - lại bị cuốn vào cơn sốt pickleball. Ban đầu, anh Minh hết lòng ủng hộ vì muốn vợ có thời gian rèn luyện sức khỏe, giải tỏa áp lực sau những giờ làm việc căng thẳng ở ngân hàng. Nhưng sự kỳ vọng ấy nhanh chóng biến thành nỗi ám ảnh, khi những trận bóng bắt đầu kéo theo các cuộc nhậu nhẹt liên miên đến 1 - 2 giờ sáng cùng nhóm bạn 5 người, mà 3 trong số đó đã đổ vỡ hôn nhân.

Nhiều đêm thức trắng chờ cửa, anh Minh bất lực nhìn vợ bước vào nhà trong tình trạng say khướt, giọng nói lè nhè, hơi men nồng nặc làm ảnh hưởng đến cả các con và ông bà nội ghé thăm. Mỗi lần anh nhẹ nhàng góp ý hay nóng giận nhắc nhở, chị Hà lại lạnh lùng buông một câu như cứa vào lòng chồng: "Em thích uống rượu. Em sống bao nhiêu năm vì chồng con rồi, giờ muốn sống cho bản thân. Em thích tự do và muốn sống theo cách của mình".

Anh Minh không cấm vợ sống cho bản thân, nhưng anh cay đắng không hiểu vì sao để tìm lại chính mình, chị lại phải đẩy gia đình ra xa đến thế. Anh nỗ lực trò chuyện thì chị quy kết là "kiểm soát". Anh lặng thinh thì khoảng cách giữa hai người lại nới rộng thêm. Giờ đây, sống trong ngôi nhà đầy đủ tiện nghi, người đàn ông 43 tuổi thấy mình hoàn toàn cô đơn, chới với giữa cảm giác muốn giơ đơn ly hôn để thức tỉnh vợ nhưng lại sợ rủi ro đánh mất gia đình mãi mãi.

Xét đến cùng, pickleball không có lỗi. Môn thể thao này chỉ vô tình trở thành "ngăn tủ an toàn" để người ta trốn tránh trách nhiệm với mái ấm của mình.

Với anh Tuấn, sân bóng là bình phong che đậy sự vô cảm khi coi việc chăm con là nhiệm vụ mặc định của vợ. Với chị Hà, những trận bóng và chén rượu khuya lại là cái cớ để giải tỏa ấm ức, giải thoát khỏi vai trò làm vợ, làm mẹ một cách cực đoan.

Hôn nhân không nứt vỡ vì một quả bóng nhựa, mà sụp đổ vì sự dửng dưng. Niềm vui cá nhân không thể xây dựng trên sự kiệt sức của người đồng hành. Trước khi dành thời gian cho trái bóng, hãy nhớ rằng sau cánh cửa nhà luôn có những người thân đợi ta trở về - không phải để gánh vác thay, mà để cùng nhau sẻ chia một bữa cơm trọn vẹn.

Khuê An

Nguồn Phụ Nữ VN: https://phunuvietnam.vn/hon-nhan-ran-nut-vi-pickleball-238260824220115069.htm