Hương sen tháng Sáu

Tháng Sáu về trên những cánh đồng quê tôi bằng màu nắng vàng óng và mùi hương sen thoảng nhẹ trong gió. Đó là thứ hương không nồng nàn như hoa sữa, không quyến rũ như hương ngọc lan mà thanh khiết, dịu dàng, cứ lặng lẽ len vào ký ức mỗi người như một lời nhắc nhớ về quê hương, về những tháng ngày bình yên đã đi qua.

 Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Những ngày đầu hạ, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi lũy tre làng, đầm sen đã thức giấc. Từng chiếc lá xanh mở rộng như chiếc ô nhỏ nâng đỡ những giọt sương còn đọng lại từ đêm. Giữa biển lá ấy, những búp sen hồng e ấp vươn lên, như những cô gái quê đang độ xuân thì.

Có bông mới hé cánh, còn ngậm nguyên màu sớm mai. Có bông đã nở rộ, khoe sắc hồng phơn phớt dưới nền trời trong xanh. Gió thoảng qua, hương sen theo đó lan xa, phủ lên không gian một vẻ dịu dàng rất riêng của tháng Sáu.

Tuổi thơ tôi gắn với những mùa sen như thế. Những buổi trưa hè, lũ trẻ trong xóm rủ nhau ra đầm bắt cá, hái sen. Chúng tôi lội bì bõm trong làn nước mát, chuyền tay nhau những bông sen vừa ngắt còn đẫm nước. Đứa nào cũng thích tách từng lớp cánh để lấy hạt sen non trắng ngần, thơm bùi và ngọt mát.

Có khi chúng tôi hái cả lá sen mang về làm nón che nắng, rồi cười vang trên con đường làng đầy bụi đỏ. Những ký ức ấy tưởng như rất xa, vậy mà chỉ cần bắt gặp hương sen trong một buổi sáng tháng Sáu, tất cả lại hiện về nguyên vẹn.

Tháng Sáu cũng là mùa của những gánh hàng rong chở đầy sen đi khắp phố phường. Trên những con đường thành thị, giữa dòng người hối hả, đôi khi bắt gặp một chiếc xe đạp cũ chở đầy hoa sen hồng.

Chỉ cần nhìn thấy thôi cũng đủ làm lòng người dịu lại. Hương sen từ những bó hoa giản dị ấy như mang theo cả một góc quê thanh bình đến với phố thị đông đúc. Người ta mua sen không chỉ để cắm trong nhà, mà còn để giữ lại một chút hương mùa hạ, một chút bình yên giữa nhịp sống vội vàng.

Trong tâm thức người Việt, sen không chỉ là một loài hoa. Từ bao đời nay, sen đã trở thành biểu tượng của sự thanh cao và trong sạch. Sen sinh ra từ bùn đất nhưng vẫn vươn lên, nở những bông hoa tinh khôi không vương chút bụi trần. Có lẽ vì thế mà hình ảnh hoa sen luôn gắn liền với những giá trị đẹp đẽ của tâm hồn. Người ta yêu sen bởi vẻ đẹp giản dị, nhưng cũng trân quý sen bởi sức sống mạnh mẽ và phẩm chất thanh khiết của nó.

Mỗi mùa sen nở, tôi lại nhớ đến bà ngoại. Bà thường ngồi bên hiên nhà, tỉ mẩn tách từng hạt sen để nấu chè. Nồi chè sen thơm ngát, ngọt dịu là món quà của những ngày hè tuổi nhỏ. Bà bảo hạt sen giúp lòng người thanh thản, giấc ngủ thêm yên bình. Khi ấy tôi chỉ biết ăn và cười. Đến bây giờ, khi bà đã đi xa, mỗi lần ngửi thấy hương sen, tôi lại thấy như có bóng dáng bà đâu đó trong khoảng sân đầy nắng, với nụ cười hiền và đôi bàn tay đã nhuốm màu thời gian.

Tháng Sáu năm nào rồi cũng qua. Những cánh sen rồi sẽ tàn, những đài sen sẽ già đi để nhường chỗ cho mùa quả chín. Nhưng hương sen vẫn còn ở lại trong lòng người như một phần của ký ức. Đó là hương của quê hương, của tuổi thơ, của những người thân yêu và của những điều bình dị mà ta thường vô tình bỏ quên giữa cuộc sống bộn bề.

Mỗi khi tháng Sáu trở về, tôi lại muốn tìm về một đầm sen nào đó, đứng thật lâu giữa khoảng trời lộng gió để hít căng lồng ngực mùi hương thanh khiết ấy. Bởi tôi biết rằng, giữa biết bao đổi thay của cuộc đời, vẫn có những điều giản dị luôn ở đó, nâng đỡ tâm hồn con người. Và hương sen tháng Sáu chính là một điều như thế - âm thầm, bền bỉ, dịu dàng mà sâu lắng, như lời thì thầm của quê hương trong trái tim những người con xa xứ.

Tản văn của Nguyễn Văn Nhật Thành

Nguồn Bắc Ninh: https://baobacninhtv.vn/huong-sen-thang-sau-postid447246.bbg