Khách đến chơi mùng 5 Tết, vợ tiếp đãi mâm cơm mà chồng phải chờ khách về rồi mới thốt lên câu: Mất mặt

Vợ nghe xong mà chạnh lòng.

Mùng 5 Tết, nhà Thúy có khách. Từ sáng sớm, cô đã xách làn ra chợ, trong đầu tính toán đủ thứ, bò lợn gà gì cũng đắt. Thúy đứng trước sạp thịt một lúc rồi quay sang hàng rau. Cô nghĩ mấy ngày Tết ai cũng đã ăn quá nhiều thịt, từ mùng 1 đến mùng 3, hết gà luộc, thịt đông, nem rán, giò lụa. Khách đến nhà mình, nếu có mâm rau luộc xanh mướt, canh cải nấu, đĩa đậu phụ sốt cà chua, thêm ít nấm xào, có khi lại thấy nhẹ bụng ngon miệng hơn.

Thúy mua khá nhiều rau và nấm, tổng tiền hơn 200 nghìn. Cô còn mua thêm 1 con cá chép nhỏ để kho, tính ra cả buổi chợ hết gần 400 nghìn, trong đầu vẫn tự nhủ như thế là vừa phải, không phô trương mà vẫn đầy đủ.

Nhà Thúy năm nay không dư dả, lương của cô 9 triệu, Vương được 15 triệu. Mỗi tháng tiền thuê nhà 5 triệu, tiền học cho con 3 triệu, tiền ăn uống sinh hoạt ít nhất 6 triệu. Chưa kể tiền điện nước, xăng xe, hiếu hỉ. Cả năm cố lắm mới để ra được hơn 30 triệu phòng khi ốm đau. Dịp Tết này, hai vợ chồng cũng đã chi khá nhiều: tiền biếu bố mẹ hai bên, tiền mua sắm, tiền mừng tuổi.

Chuyện mừng tuổi là điều khiến Vương không hài lòng nhất. Năm nay, Thúy thống nhất mừng mỗi cháu 10–20 nghìn. Tổng cộng 12 đứa cháu nội ngoại, hết hơn 300 nghìn. Cô bảo trẻ con quan trọng là cái lộc đầu năm, không phải giá trị bao nhiêu. Nhưng Vương thì thấy không ổn. Anh biết các anh chị của mình đều mừng 50–100 nghìn mỗi cháu. Khi nhìn phong bao của vợ mình mỏng hơn, anh đã hơi khó chịu nhưng chưa nói ra.

 Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Đến trưa mùng 5, khi khách vừa về, Vương mới buông một câu. Anh bảo mâm cỗ nhìn đơn sơ quá, toàn rau là rau. Anh nói người ta đến chơi Tết mà không có nổi đĩa thịt bò hay con gà cho ra hồn, thật là mất mặt. Thúy nghe mà chạnh lòng. Cô giải thích rằng mấy ngày trước ai cũng ăn nhiều thịt rồi, đổi vị cho nhẹ nhàng. Vương lại nói thẳng rằng cô thấy đắt nên keo kiệt.

Hai chữ “keo kiệt” khiến Thúy im lặng. Cô không nghĩ mình tiết kiệm là keo kiệt. Cô chỉ đang cố cân đối. Tết năm ngoái, vì chi tiêu mạnh tay mà sau đó hai vợ chồng phải vay 5 triệu để đóng tiền học đầu kỳ cho con. Cảm giác đi vay ấy Thúy vẫn còn nhớ rõ. Cô không muốn lặp lại.

Vương thì khác. Anh lớn lên trong gia đình đông anh em, mỗi dịp tụ họp đều phải rộn ràng, đầy đặn. Với anh, Tết là dịp để “đẹp mặt”, để người khác nhìn vào thấy mình làm ăn ổn định. Anh cho rằng mừng tuổi 10–20 nghìn là quá thấp, dễ bị so sánh. Anh cũng tính rằng chênh lệch vài trăm nghìn đâu đáng bao nhiêu so với cảm giác tự hào, dù sao thì cả năm có mỗi một lần.

Thúy nói tiền bạc không phải tự nhiên mà có, mỗi khoản chi đều phải nghĩ đến những tháng sau. Cô nhắc nhẹ chuyện cuối năm vừa rồi, Vương đổi điện thoại hết 8 triệu vì muốn theo kịp bạn bè, trong khi cái cũ vẫn dùng được. Cô nhắc đến khoản tiền sửa xe 2 triệu hồi tháng 11 khiến quỹ dự phòng hụt đi đáng kể. Những con số ấy với Thúy không hề nhỏ, còn Vương thì chẳng bận tâm điều gì, vì anh có phải lo trước lo sau như vợ đâu. Có thể với Vương, Tết là chuyện thể diện. Với Thúy, Tết là câu chuyện của sự an tâm sau đó. Hai người đều nghĩ mình đúng, đều muốn điều tốt cho gia đình nhưng lại khác cách nhìn.

Buổi chiều mùng 5 Tết trôi qua trong sự lặng lẽ như thế, giữa những bó rau xanh và những phong bao lì xì mỏng, khi mỗi người tự tính toán trong đầu xem điều gì mới thực sự quan trọng cho một cái Tết và cho cả những tháng ngày sau Tết của họ?

Ngọc Thương

Nguồn GĐ&XH: https://giadinh.suckhoedoisong.vn/khach-den-choi-mung-5-tet-vo-tiep-dai-mam-com-ma-chong-phai-cho-khach-ve-roi-moi-thot-len-cau-mat-mat-172260222184508133.htm