Kiện tướng dancesport Đặng Thu Hương: Thành công nhờ sự bền bỉ và niềm đam mê mãnh liệt với nghề
Đặng Thu Hương (sinh năm 1989 tại Hà Nội) là kiện tướng dancesport hàng đầu Việt Nam. Cô được biết đến rộng rãi khi trở thành bạn nhảy của Phan Hiển, xuất sắc giành 3 Huy chương Vàng tại SEA Games và Huy chương Đồng giải Vô địch Thế giới Showdance Latin.
Cô cũng là một trong những vũ công dancesport hàng đầu tại Việt Nam, cô nổi bật với tài năng và sự cống hiến không ngừng nghỉ cho bộ môn thể thao này. Mặc dù xuất thân trong một gia đình không mấy khá giả, Đặng Thu Hương đã phải vượt qua nhiều khó khăn để theo đuổi bộ môn dancesport vốn được coi là dành cho "con nhà giàu". Cô vẫn từng bước khẳng định bản thân bằng niềm đam mê mãnh liệt. Sự bền bỉ theo đuổi nghề cùng với ý chí không bỏ cuộc đã đưa Đặng Thu Hương đến vị trí đáng mơ ước trong giới chuyên môn.

Cặp đôi Thu Hương - Phan Hiển với cú Hattrick lịch sử: 3 HCV bảo vệ thành công Ngôi vương Đông Nam Á 3 lần liên tiếp (South East Asian Championship).
Chào Hương! Cơ duyên nào đưa Hương bén duyên với bộ môn nghệ thuật dancesport này vậy?
Năm 2000 em có đăng ký tuyển sinh vào trường cao đẳng múa Việt Nam. Cái thời điểm đó là em học ở trung cấp diễn viên và học hệ chuyên nghiệp. Tức là sau khi tốt nghiệp 7 năm diễn viên múa thì em sẽ trở thành diễn viên múa chuyên nghiệp và có thể đầu quân cho các nhà hát. Để tiếp tục công việc đó thì năm 2004 bên Sở thể dục thể thao Hà Nội có mở một lớp khiêu vũ dành cho các vận động viên trường chuyên nghiệp. Mục tiêu là để tuyển sinh một lớp vận động viên nhưng có sự tinh hoa chọn lọc hơn, bởi vì những động tác mà bạn đã học qua lớp múa rồi thì chân tay sẽ đẹp hơn, chuẩn chỉnh hơn. Thì thời điểm đó em quyết định tham gia vào lớp học với mục đích là mình chỉ muốn học thêm để mình bổ trợ cho múa thôi. Bởi vì cá nhân em nghĩ dancer là người biết nhảy múa tất cả các thể loại chứ không bị đóng khung bởi bất kì thể loại gì. Và năm 2004 em bắt đầu tập luyện Dancesport, khi đó lớp học là miễn phí, nó chỉ duy trì có vài tháng để cho mình gọi là biết nhảy thôi. Các thầy cô giáo thì cũng không quá là chuyên nghiệp, chỉ dạy những bước căn bản. Và em bắt đầu làm quen với Dancesport từ đây.

Thu Hương trong vai trò là Giám khảo.
Không có vinh quang nào là không trải qua khổ luyện và những mất mát cả về máu, nước mắt và kinh tế. Hương làm thế nào để có thể vượt qua được tất cả những khó khăn để vươn tới đỉnh vinh quang của ngày hôm nay. Vinh quang của người phụ nữ được mệnh danh là “người đàn bà nhảy”.
Đúng là không có cái vinh quang nào mà không đổ mồ hôi, máu và cả nước mắt. Trong thể thao đỉnh cao của vinh quang ấy rất là khốc liệt. Với nhiều những chấn thương, những khoảng thời gian chênh lệch vì phải đi du đấu, hay là những đau đớn, rồi áp lực tập luyện, áp lực kinh tế để đầu tư cho những đợt tập huấn, thi đấu nước ngoài thì đúng thật là có những lúc em nghĩ mình thực sự kiệt sức. Để vượt qua được nó thì ngoài niềm đam mê cháy bỏng với Dancesport thì em rất mong muốn được cống hiến hết sức mình dưới màu cờ sắc áo của đội tuyển Việt Nam. Em đi đâu em cũng muốn thể hiện mình là con người Việt Nam, mình rất là kiên cường, mạnh mẽ và mình còn rất là giỏi giang nữa, có nhiều phẩm chất đạo đức tốt nữa. Bên cạnh đó thì em cũng muốn con em nhìn thấy em nỗ lực trong cuộc sống như thế nào, cũng như là khi mình quyết tâm theo đuổi một cái gì thì mình sẽ theo đuổi đến cùng để làm gương cho con.

Thu Hương cùng các học trò trong lớp học của mình.
Vất vả tập luyện là vậy nhưng chưa từng thấy Hương nản chí bao giờ. Nhưng lỡ đến một lúc nào đó Hương buộc phải chia tay với dancesport thì Hương có tiếc nuối không và khi đó Hương sẽ làm gì?
Nếu một ngày nào đó mà phải chia tay với Dancesport thì nếu nói là không tiếc nuối thì chắc chắn là nói dối, bởi vì 22 năm qua đối với Hương Dancesport nó đã ăn vào máu thịt của Hương và đó là tất cả thanh xuân của Hương có được. Nhưng mà Hương luôn tự nhắc nhở mình về những triết lý sống gần gũi và sâu sắc của thầy Minh Niệm. Nên là với Hương nếu mà một ngày nào đó phải rời xa sàn đấu với tư cách là một vận động viên thì Hương cũng sẽ mỉm cười để đón nhận nó. Chắc chắn là cũng có khóc đấy, nhưng Hương sẽ cống hiến cho Dancesport ở một vai trò khác, có thể trở thành một người thầy, một người huấn luyện viên hay một người trọng tài của Việt Nam hoặc có thể là trọng tài quốc tế. Và Hương sẽ cố gắng truyền lửa, đào tạo cho thế hệ kế cận, nâng bước cho các lứa vận động viên trẻ của Việt Nam tiếp nối được giấc mơ của mình là đưa Dancesport Việt Nam vươn tầm thế giới. Và tất nhiên là Hương sẽ dành nhiều thời gian hơn để làm một người mẹ bình thường, ở bên bé Coca để che chở, đồng hành cùng con. Trong cuộc sống đã rất nhiều lần Hương tưởng tượng đây sẽ là một điệu nhảy cuối cùng của mình trên sàn đấu và những lúc đấy cảm xúc của mình nó rất là dâng trào luôn. Vì mỗi người nghệ sĩ sẽ luôn tìm cho mình cách xây dựng cảm xúc cũng như là đẩy cảm xúc lên cao trào tại những thời điểm cần thiết. Dù Dancesport là thể thao nhưng tính nghệ thuật ở trong đó rất là nhiều. Nên là khi mình thi đấu mình kết hợp thêm yếu tố cảm xúc vào đó thì rất là tuyệt vời.

Thu Hương chia sẻ: không thể đếm được số huy chương, cúp và bằng khen mà cô đã từng nhận./.
Tính đến nay Hương có bao nhiêu chiếc huy chương rồi. Bố mẹ và bé Coca của em rất tự hào về em, cả nước Việt Nam cũng rất tự hào về em, HLV Khánh Thi và bạn nhảy Phan Hiển cũng đều rất tự hào về em. Vậy trong quá trình tập luyện và thi đấu em có bao giờ bị xuống tinh thần để ảnh hưởng đến niềm tin và hy vọng của tất cả mọi người vào em không?Những lúc mệt mỏi như vậy em vực dậy tinh thần của mình bằng cách nào?
Về số lượng huy chương thì thật lòng mà nói là Hương chưa từng đếm chính xác là mình đã có bao nhiêu chiếc huy chương. Vì với Hương phần thưởng lớn nhất không nằm ở những cái tủ kính trưng bày huy chương, mà nó chính là sự ghi nhận của khán giả, là niềm tự hào của những người thân yêu xung quanh Hương. Và bản thân Hương rất biết ơn ở bố mẹ cùng bé Coca và trên hết là sự dìu dắt của những người thầy mà Hương đã từng học qua. Người thầy trọng nhất, có sự ảnh hưởng lớn nhất đối với Hương đó chính là chị Khánh Thi, chị là người đã hồi sinh sự nghiệp thi đấu của Hương từ những năm 2019 cùng với bạn nhảy Phan Hiển, 6 năm qua Hương và Hiển đã ròng rã tập luyện hết sức mình để vươn đến những danh hiệu cao quý. Hơn nữa, để đặt nền móng cho Việt Nam có một vị thế đứng tốt hơn ở các vị trí bảng xếp hạng trên thế giới. Chính vì áp lực kỳ vọng lớn của bản thân, của huấn luyện viên, cũng như là áp lực của chính niềm tự hào dân tộc của mình thì nhiều lúc cũng làm cho Hương cảm thấy bị đè nặng, và thực sự là rất sợ làm mọi người thất vọng, nên là nhiều khi cũng bị xuống tinh thần một chút. Bởi vì sau mỗi một giải đấu là mình cũng đã tự vắt kiệt sức lực của mình rồi. Vậy nên sau mỗi chu kỳ thăng hoa là mình sẽ đến một chu kỳ bớt hưng phấn hơn, lúc đấy lại là những lúc mà mình cần phải dừng lại một chút, tìm về những khoảng lặng bình yên một chút, để biết là mình thực sự muốn gì, để biết mình thực sự muốn gì và tìm thêm những nguồn động lực để bước tiếp. Vẫn biết rằng những áp lực này nó không phải là mãi mãi, nó chỉ là tạm thời, bởi vì tinh thần mình đang bị mệt mỏi và kiệt sức. Nhưng Hương vẫn luôn tự động viên bản thân, và rồi khi tâm mình lặng lại thì áp lực đó nó lại biến thành động lực và Hương lại tiếp tục đứng trên sàn để chiến đấu. Chắc chắn là đến một ngày nào đó mình cũng sẽ phải nghỉ thôi, nhưng mà ở thời điểm này thì nó chưa thực sự phù hợp.

Thu Hương đã 3 lần được trao Huân chương lao động hạng Ba vào các năm 2009, 2022, 2026.
Bố mẹ Hương đã bao giờ ngăn cản Hương từ bỏ môn nghệ thuật dancesport chỉ vì thấy con gái phải tập luyện quá gian khổ.
Thực ra là có đấy, tuy nhiên bố mẹ rất tôn trọng quyết định của Hương. Tại vì từ năm 14 tuổi Hương đã bắt đầu đi dạy thêm, đi kiếm tiền bằng Dancesport rồi. Và Hương tự trang trải cuộc sống của Hương, tự mua được xe máy, tự mua được điện thoại, tự đóng được học phí. Thế cho nên là bố mẹ thấy mình quá tự lập rồi, nên là từ đó bố mẹ đã không can thiệp vào cuộc sống riêng của Hương, Hương lựa chọn như nào bố mẹ đều rất tôn trọng, chỉ là bố mẹ cho mình thêm lời khuyên thôi.

Thu Hương trong một buổi chia sẻ với báo chí.
Hương có nhận định gì về bộ môn nghệ thuật dancesport trong tương lai khi mà thời buổi công nghệ AI đang phát triển mạnh, những con robot sẽ được sản xuất nhiều để dần thay thế cho sức người.
Hiện nay công nghệ AI hay là robot có thể phát triển rất mạnh, có thể lập trình để bắt chước những kỹ thuật nhảy một cách chính xác, đó cũng là một điều khá thú vị. Và hiện tại bây giờ Dancesport cũng đã đưa AI vào trong các cuộc thi rồi. Trong tương lai thì nó sẽ được số hóa, con người nhảy nhưng mà là máy chấm điểm. Và máy thì có thể đo được độ mạnh, độ rộng lớn của động tác, cũng như là những tham số. Nhưng mà chắc chắn rằng có một thứ mà AI và robot vĩnh viễn không bao giờ thay thế được con người, đó chính là linh hồn và cảm xúc. Dancesport không chỉ là những bước chân di chuyển mà nó là sự kết nối những tâm hồn đồng điệu, nó là những giọt mồ hôi thật, là sự tổn thương thật, là niềm hạnh phúc thật và cả những trải nghiệm thật của mình. Người nghệ sĩ khi trút vào từng điệu nhảy, khán giả sẽ rung động vì họ chạm được vào cái tình và cái đời của người vũ công trên sàn đấu. Vì vậy mà công nghệ thì có thể là công cụ hỗ trợ, nhưng mà vị trí của con người trong nghệ thuật nhảy múa thì Hương nghĩ nó là bất biến.


Những khoảnh khắc đáng yêu của Thu Hương bên con trai Coca của mình.
Có phải vì đam mê dành cho dancesport quá sâu đậm đã khiến cho Hương phải hy sinh hạnh phúc riêng tư trở thành bà mẹ đơn thân không. Bé Coca của Hương và vì thế cũng rất hiểu chuyện, thương mẹ nhiều hơn, con phải tự lập hơn so với những bạn cùng trang lứa. Và hiện tại cuộc sống của hai mẹ con rất hạnh phúc và thoải mái.
Hương nghĩ mọi chuyện xảy ra trên đời này nó đều là nhân duyên và Hương tin vào chuyện đó. Việc Hương trở thành mẹ đơn thân không hẳn là từ bỏ hạnh phúc để chọn Dancesport, mà đơn giản là đến một khúc quanh nào đó thì duyên hết và mình chọn cách bước tiếp để tìm kiếm sự bình yên cho cả hai. Hương luôn biết ơn vì cuộc đời đã tặng cho Hương món quà tuyệt vời nhất là bé Coca. Đúng như chị nói thì Coca tuy còn nhỏ nhưng là một cậu bé rất hiểu chuyện, tự lập và thương mẹ. Con rất thích xem những bộ phim lịch sử, biết tự hào về quê hương, rồi biết yêu hai tiếng Việt Nam và luôn luôn là chỗ dựa tinh thần cho Hương thì Hương thấy mọi vất vả mình trải qua đều rất là xứng đáng và Hương không thích cái danh xưng là người nổi tiếng. Hương chỉ muốn là một người mẹ bình thường thôi, luôn nỗ lực hết mình trong khả năng để mang lại những điều tốt đẹp nhất cho bé Coca. Hiện tại thì cuộc sống của hai mẹ con thực sự rất là bình an và hạnh phúc. Hương đã học được cách sống nhẹ nhàng hơn, buông bớt những cái mong cầu, để tận hưởng sự trọn vẹn của từng khoảnh khắc an yên bên con trai.
Cảm ơn Thu Hương vì những chia sẻ!











