'Ký ức miền quê' (thơ)
Bài thơ 'Ký ức miền quê' của Trà Bình là một bức tranh đậm chất hoài niệm, đưa người đọc trở về những tháng ngày tuổi thơ bình dị. Từ con sông vắng, cánh đồng lúa chín đến tiếng diều sáo ngân nga… tất cả hiện lên mộc mạc mà sâu lắng. Xen trong đó là hình ảnh cha mẹ tảo tần với những nhọc nhằn lặng lẽ nhưng chan chứa yêu thương. Giọng thơ nhẹ nhàng, giàu cảm xúc như một chuyến tàu chở đầy kỷ niệm. Vì thế, bài thơ không chỉ gợi lại ký ức mà còn khơi dậy trong mỗi người tình yêu tha thiết đối với quê hương.

Ảnh minh họa
Ký ức miền quê
Chuyến tàu nào đưa ta đến ngày xưa
Tìm tấm vé tuổi thơ ai rao bán?
Về ký ức miền quê con sông vắng
Một con đò chẳng mấy khách qua sông
Mùa nước lên cha bắt cá rô đồng
Cùng no đói giọt canh chua mẹ nấu
Thương cây cột, cái kèo mưa làm ngập
Cha ngồi buồn, mẹ không dám thở than
Có những chiều nắng dệt áng mây vàng
Tiếng diều sáo trên bầu trời xa thẳm
Đồng lúa chín rì rào như khúc hát
Nghé theo trâu gặm cỏ khắp cánh đồng
Ta tìm về cái rét của mùa đông
Hạt sương muối ném vào môi chát mặn
Tấm áo mỏng mặc phong phanh vẫn ấm
Tay quệt ngang mũi nứt nẻ da khô
Chuyến tàu ơi, nếu đến được bến bờ
Chờ ta nhé, cùng về thời thơ ấu
Để ta sống những tháng ngày yêu dấu
Chốn bình yên chỉ có ở quê hương.
Nguồn VHPT: https://vanhoavaphattrien.vn/ky-uc-mien-que-tho-a32733.html











