Mang cả căn bếp đi du lịch: Tưởng khôn ngoan, hóa ra mất nhiều hơn được

Nhìn những gương mặt mệt mỏi vì mấy ngày liền lo bữa ăn cho 20 người lúc nào chỉ muốn đi ngủ sớm khiến chuyến du lịch đã tan biến từ lúc nào chả ai hay.

Đọc bài viết “Tưởng đi du lịch để đại gia đình gần nhau hơn, ai ngờ lại ‘xa cách’ vì tờ hóa đơn”, tôi nhớ về một câu chuyện của chính gia đình mình. Dù chuyện gia đình tôi có phần trái ngược, nhưng lại có cái kết tương tự khi có chuyến đi đầy mệt mỏi, thiếu trải nghiệm và chẳng vui vẻ.

Hè năm đó, đại gia đình tôi gồm 5 gia đình nhỏ với tổng cộng 20 người lên kế hoạch cho một chuyến du lịch biển từ sớm. Sau cú sốc giá cả "trên trời" ở khu du lịch vào mùa hè năm trước, cả nhà họp bàn và thống nhất một “chiến lược” mới nghe có vẻ... kinh tế: "Mang cả căn bếp đi theo".

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Trước ngày khởi hành, căn bếp của gia đình tôi như biến thành một xưởng chế biến thực phẩm cho một bếp ăn tập thể. Nào thịt kho, giò chả, gà rang muối, thịt nướng, ruốc, thậm chí cả nước mắm, rau củ đều được chuẩn bị, đóng hộp, hút chân không rồi cho vào từng thùng xốp cẩn thận.

Ai cũng hả hê, tự hào vì nghĩ rằng đã "cao tay" hơn các nhà hàng chặt chém, vừa đảm bảo vệ sinh, vừa tiết kiệm được cả chục triệu đồng.

Ngày đầu tiên của chuyến đi thật sự rất vui. Cả nhà cùng quây quần ăn bữa cơm nhà bên bờ biển, gió mát, đồ ăn đầy đặn, bảo đảm vệ sinh... ai cũng cảm giác như đang cắm trại vậy. Nhưng đến ngày thứ hai, mọi chuyện bắt đầu khác hẳn.

Dưới cái nắng nóng gay gắt của miền biển dù đã cố gắng giữ kỹ, thức ăn bắt đầu có mùi lạ. Tủ lạnh ở khách sạn thì bé không thể chứa hết cả cái nhà bếp di động. "Bỏ thì thương, vương thì tội", người lớn trong nhà đành bấm bụng ăn nốt cho đỡ phí.

Hậu quả là ngay chiều hôm đó, hai bác và một đứa cháu nhỏ bắt đầu có triệu chứng đau bụng, phải uống thuốc và ở lì trong phòng khách sạn.

Cả chuyến đi, thay vì thong dong tận hưởng làn nước mát, ngắm cảnh, trải nghiệm các điểm tham quan, người lớn lại rơi vào vòng xoáy của "cơm áo gạo tiền" với ăn gì hôm nay để đỡ trùng bữa trước.

Vừa ăn sáng xong mọi người đã phải nhấp nhổm lo trưa ăn gì. Trưa ăn xong tranh thủ chợp mắt nghỉ ngơi lại đắn đo lo bữa tối. Cả chuyến đi chỉ thấy mặt ai cũng cau có vì áp lực bếp núc.

Trẻ con thì bắt đầu than vãn. Đang ở vùng biển mà ngày nào cũng chỉ quanh quẩn với mấy món mang từ nhà. Chúng còn bảo, nếu cứ thế này thì có khi cứ ở nhà, mua cái bể bơi rồi hòa muối vào bơi là thành biển. Vì đến giờ ăn cơm thì vẫn cứ mấy món của nhà chứ nào có được ăn mực, ăn tôm đâu…

Thấy tình hình có vẻ không ổn, một bác lớn tuổi nhất nhà tuyên bố "phá sản" chiến lược tiết kiệm để ăn toàn hải sản cho đã. Mấy người vào thử một nhà hàng xem thực đơn hải sản mà hoa mắt vì một cân ghẹ hấp chín gần 1 triệu tùy loại, mực thì rẻ hơn nhưng cũng tầm nửa triệu một cân, tôm cũng tầm giá như vậy.

Tính ra một mâm cũng phải gần 3 triệu khiến ai cũng lắc đầu vì đắt quá. Thế rồi phương án khác được thay thế, đó là tự đi chợ mua đồ tươi ngon cho rẻ rồi thuê người đến nấu.

Quả thật, hải sản ở chợ tươi ngon, chi phí cũng rẻ hơn so với ở nhà hàng sang trọng. Ăn xong, ai cũng hả hê vì cho rằng mình khôn ngoan, lựa chọn đúng và mai lại tiếp tục như vậy.

Nhưng rồi chúng tôi nhận ra cái giá phải trả là thời gian. Phải mất cả tiếng đồng hồ lặn lội ra chợ, thuê xe điện đi, mặc cả, lựa từng con ghẹ, rồi lại chờ đợi người ta nấu nướng... Quỹ thời gian nghỉ ngơi ít ỏi cứ thế trôi đi.

Rồi ý kiến người này người kia lại cho rằng đồ ăn mang đi cũng là tiền mua mà không ăn thì lãng phí, vẫn phải mang đi ăn kèm. Nhưng mang ra ăn thì chẳng ai động đũa vì chỉ cần nhìn thôi đã ngán, lại mất công mang về.

Đêm cuối trên bãi biển, mọi người nhận ra đại gia đình chưa có một tấm ảnh chụp đầy đủ vì người nọ người kia bận đi chợ, lo bữa ăn. Nhìn những gương mặt mệt mỏi vì mấy ngày liền lo bữa ăn cho 20 người lúc nào cũng chỉ muốn đi ngủ sớm khiến chuyến du lịch đã tan biến từ lúc nào chả ai hay.

Rồi cứ nghĩ tiết kiệm nên chuẩn bị thật nhiều đồ ăn từ nhà lại thành thừa và lãng phí. Chúng tôi đã tiết kiệm được một khoản tiền, nhưng lại đánh mất cái quý giá nhất của một chuyến đi: sự thư giãn và những trải nghiệm trọn vẹn.

Từ chuyến đi "nhớ đời" này, chúng tôi nhận ra du lịch là để nghỉ ngơi, gắn kết mọi người trong gia đình chứ không phải để lo lắng từng bữa ăn.

Thay vì vắt óc tiết kiệm bằng mọi giá, mọi người nên dành thời gian tìm hiểu trước những địa điểm ăn uống hợp lý, vừa túi tiền nhưng vẫn đủ tiêu chuẩn vệ sinh. Chỉ khi thoải mái về cả sức khỏe lẫn tinh thần, chuyến đi mới thực sự là món quà ý nghĩa cho cả gia đình.

NHẬT TÂN

Nguồn Văn hóa: http://baovanhoa.vn/gia-dinh/mang-ca-can-bep-di-du-lich-tuong-khon-ngoan-hoa-ra-mat-nhieu-hon-duoc-244871.html