Mẹ biến hôn nhân của con trai thành nhà tù không song sắt
Khi người mẹ không chấp nhận việc mình bị 'ra rìa', họ vô tình biến tình mẫu tử thành liều thuốc độc, bóp nghẹt sự trưởng thành của con trai và biến cuộc hôn nhân của con thành một nhà tù không song sắt.

Ảnh minh họa: Freepik
"Bức tử" con bằng sự bao bọc mù quáng
Cái chết của chồng chỉ 1 tháng sau đám cưới của con trai duy nhất đã để lại một khoảng trống trong lòng bà Hồng. Kể từ giây phút đó, bà Hồng mặc định coi cậu con trai 28 tuổi là "vật sở hữu" thay thế, là "phao cứu sinh" để bà bám víu vào cuộc đời. Với bà, con trai không được phép lớn, không được phép rời xa, vì con đi nghĩa là bà sẽ chết trong sự cô độc.
Bà thiết lập một "triều đình" mà ở đó, người con trai dù đã gần 40 tuổi vẫn không có quyền tự quyết định mình sẽ mặc chiếc áo màu gì hay ăn món gì trong bữa tối. Khi người vợ trẻ nỗ lực góp ý để hai vợ chồng tự lo cho nhau, bà Hồng lập tức dựng lên hàng rào phòng thủ: "Nó là con tôi, tôi lo cho nó là quyền của tôi".
Sự chiếm hữu đạt đến đỉnh điểm khi bà Hồng quyết định "giam cầm" luôn cả tâm trí của con mình. Bà tự mua thuốc tâm thần về ép con trai uống chỉ vì cho rằng anh "thần kinh yếu". Hệ quả, người đàn ông ấy ngày càng trở nên đơ cứng, phản ứng chậm chạp và đánh mất hoàn toàn chính kiến, biến thành một cái bóng chỉ biết phục tùng lời mẹ một cách máy móc.
Thậm chí, bà Hồng còn thành công trong việc biến con thành một "đứa trẻ" phụ thuộc đến mức tàn nhẫn: Anh thản nhiên lấy tiền thai sản của vợ để về nộp tiền cơm cho mẹ mình. Điều đó đã bẻ gãy mọi sợi dây liên kết vợ chồng, khiến người con trai thốt lên một câu nói đầy tuyệt vọng và lệ thuộc: "Bao giờ mẹ không còn thì mới tính chuyện khác". Bà Hồng đã giữ được con bên mình, nhưng đó là một đứa con đã "chết" về mặt ý chí, trong một cuộc hôn nhân chỉ còn tồn tại trên giấy tờ.
Khi con dâu là "đối thủ" trong cuộc chiến giành giật quyền lực
Khác với bà Hồng, bà Thu thể hiện tâm lý chiếm hữu thông qua việc "tẩy não" và chia rẽ tình cảm. Bà có một người con trai duy nhất, là niềm tự hào vì sự chịu khó và chí tiến thủ. Nhưng với bà, sự xuất hiện của cô con dâu trở thành một sự "xâm lăng", đe dọa vị thế độc tôn của mình.

Ảnh minh họa: Freepik
Nỗi sợ bị con trai "quên mẹ" khiến bà Thu biến mình thành "tổng đạo diễn" cho mọi hành vi của con. Bà rỉ tai con trai rằng không được đưa tiền cho vợ mà phải đưa mẹ giữ, làm gì cũng không cần bàn bạc với vợ bởi "vợ nó chỉ học hết cấp ba, biết gì mà bàn". Bà khéo léo đánh vào lòng tự tôn của con trai để biến anh thành một kẻ thờ ơ, lãnh đạm với chính người bạn đời của mình.
Cùng với kiểm soát tài chính, bà Thu còn "lập trình" cả sự xúc phạm. Dưới sự chỉ đạo ngầm của mẹ, người chồng vốn hiền lành bắt đầu dùng những lời nhạo báng, chê bai, thậm chí lôi cả bố mẹ vợ ra để giễu cợt. Bà Thu hả hê khi thấy con dâu trở thành "người dưng", thành "người thừa" trong chính tổ ấm của mình.
Ngay cả khi con trai ngoại tình, bà Thu vẫn chọn đứng về phía con trai để công kích con dâu "sống không biết điều". Với bà, việc con trai hư hỏng dễ chấp nhận hơn việc con trai yêu thương và nghe lời vợ. Sự bao bọc mù quáng và tâm lý chiếm hữu của bà Thu đã biến một người đàn ông có chí tiến thủ thành một kẻ bội bạc, thiếu nhân cách, sẵn sàng chà đạp lên hạnh phúc gia đình để duy trì cái "cuống rốn tâm lý" với người mẹ không chịu buông tay.
Sự bao bọc thái quá: Liều thuốc độc sát thương tương lai
Sự bao bọc thái quá của người mẹ không phải tình yêu mà là một sự ích kỷ tột cùng. Những người mẹ như bà Hồng hay bà Thu đang dùng sự kiểm soát để che lấp đi nỗi sợ bị bỏ rơi và sự trống rỗng trong tâm hồn mình. Họ không hiểu rằng, thiên chức của cha mẹ là chuẩn bị cho con cái hành trang để chúng có thể sống tốt khi không có mình bên cạnh.
Khi một người mẹ can thiệp vào từng đồng tiền, từng bữa ăn của đứa con đã ở tuổi trung niên, đồng nghĩa bà đang tước đoạt quyền được trưởng thành của con. Một người đàn ông 40 tuổi vẫn nấp sau bóng mẹ thực chất là một người "tàn tật" về mặt cảm xúc. Họ không có khả năng bảo vệ vợ con, không có khả năng tự quyết định cuộc đời, và cuối cùng, họ trở thành gánh nặng cho xã hội và nỗi đau cho những người phụ nữ tin tưởng giao phó cuộc đời cho họ.
Sự trưởng thành của con cái bắt buộc phải đi kèm với sự "tách rời" khỏi cha mẹ. Đừng để nỗi sợ cô đơn biến mình thành "bóng ma" ám ảnh cuộc đời con. Một người mẹ vĩ đại là người biết lùi lại phía sau đúng lúc, biết tôn trọng không gian riêng của gia đình nhỏ của con, và biết rằng: Buông tay chính là hành động yêu thương dũng cảm nhất.
Nếu không thể buông tay, chính người mẹ sẽ là người trực tiếp cầm ly "thuốc độc" nhân danh tình yêu, giết chết bản lĩnh của con trai và biến ngôi nhà của chúng thành một nấm mồ cho những cảm xúc hạnh phúc.











