Mùa xuân ở lại với người lính cứu hỏa Công an Thủ đô

22h đêm 30 Tết, khi phố phường Hà Nội rực rỡ ánh đèn, dòng người hối hả trở về bên mâm cơm tất niên, Trung tá Đỗ Xuân Cường, Đội trưởng Đội Chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ khu vực số 24, Phòng Cảnh sát Phòng cháy, chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ, CATP Hà Nội lặng lẽ chỉnh lại bộ quân phục chữa cháy, kiểm tra lần cuối bình dưỡng khí... Với anh, khoảnh khắc Giao thừa năm nay, cũng như nhiều năm trước, sẽ trôi qua trong ca trực.

Những ngày Tết, những người lính cứu hỏa lại cùng nhau nấu ăn, chia sẻ câu chuyện gia đình, động viên nhau vượt qua nỗi nhớ nhà

Đón xuân bên còi báo động

Đã gần 30 năm là lính cứu hỏa, Trung tá Đỗ Xuân Cường, Đội trưởng Đội Chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ khu vực số 24, Phòng Cảnh sát Phòng cháy, chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ, CATP Hà Nội không còn nhớ nổi mình đã bao lần đón Giao thừa tại đơn vị. Chỉ biết rằng, trong ký ức nghề nghiệp của anh, Tết luôn gắn với những ca trực kéo dài, với chiếc giường gấp trong phòng nghỉ chiến sĩ và tiếng chuông báo động có thể vang lên bất cứ lúc nào. “Càng gần Tết, cảm xúc càng khó tả. Nhớ nhà nhiều hơn, nhớ bữa cơm sum họp, nhưng cũng quen với việc phải gác lại tất cả để sẵn sàng cho nhiệm vụ” - Trung tá Đỗ Xuân Cường chia sẻ với giọng chậm rãi nhưng ánh mắt luôn dõi về bảng theo dõi thông tin sự cố trong phòng trực.

Đội Chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ khu vực số 24 là đơn vị phụ trách địa bàn đông dân cư, nhiều khu nhà cao tầng, ngõ nhỏ, tiềm ẩn nguy cơ cháy, nổ cao, đặc biệt trong dịp Tết Nguyên đán. Chính vì vậy, mỗi cán bộ, chiến sĩ đều xác định: “Tết là thời điểm không được phép lơ là dù chỉ một giây”. Những ngày cuối năm, khi gió lạnh len qua từng con phố, cảm xúc trong Trung tá Đỗ Xuân Cường lại dâng lên nhiều hơn. Nhà cách xa đơn vị, bố mẹ đã già, vợ một mình lo Tết, chăm sóc con và gia đình. Anh chỉ có thể gọi điện hỏi thăm, dặn dò vài câu ngắn ngủi trước khi bước vào ca trực. “Năm nào cũng vậy, các con thường hỏi bao giờ bố về đón Giao thừa cùng con. Nghe con nói mà thương, nhưng cũng chỉ biết động viên con chờ nghỉ Tết bù” - Trung tá Đỗ Xuân Cường cười, ánh mắt thoáng chút trầm lắng. Với người lính cứu hỏa, nỗi nhớ nhà không vì quen mà vơi đi. Nó chỉ được giấu kín, nhường chỗ cho tinh thần trách nhiệm và sự tập trung cao độ trong công việc.

Giao thừa đến giữa ca trực

Trong khi đó, ở trụ sở Đội Chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ khu vực số 16, khi đồng hồ vừa điểm 23h45, cả kíp đang tập trung tại phòng trực. Một nồi bánh chưng nhỏ đã được chuẩn bị từ chiều vài cành đào được anh em tự tay mang đến trang trí. Không khí Tết hiện diện rất rõ, nhưng ai cũng hiểu rằng, mọi khoảnh khắc sum vầy đều có thể bị gián đoạn. “Chúng tôi chúc Tết nhau sớm, vì không biết đúng Giao thừa có phải xuất xe hay không” - Thiếu tá Dương Văn Thu, Đội trưởng Đội Cảnh sát Chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ khu vực số 16 nói. Kim đồng hồ vừa chạm mốc 0h, điện thoại cá nhân của anh rung lên. Tin nhắn từ vợ: “Chúc anh năm mới bình an, hoàn thành tốt nhiệm vụ. Mẹ con em luôn chờ anh” - Thiếu tá Dương Văn Thu chỉ kịp đọc nhanh, mỉm cười, rồi cất điện thoại vào túi áo. Không phải năm nào Giao thừa cũng yên ắng! Thiếu tá Dương Văn Thu vẫn nhớ rõ cái Tết cách đây 3 năm, khi cả kíp vừa nâng chén trà nóng thì chuông báo cháy vang lên. Một vụ cháy nhà dân trong ngõ nhỏ. “Không ai kịp nói với ai câu nào. Mọi người chỉ nhìn nhau, rồi lao ra xe” - Thiếu tá Dương Văn Thu nhớ lại.

Đêm ấy, giữa cái lạnh đầu xuân, anh cùng đồng đội tiếp cận hiện trường, triển khai đội hình chữa cháy, tìm kiếm nạn nhân. Khi đưa được một cụ già và hai cháu nhỏ ra ngoài an toàn, người thân òa khóc, nắm chặt tay các chiến sĩ không rời. “Khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi đều tan biến. Đó chính là Tết của chúng tôi” - Thiếu tá Dương Văn Thu kể. Là lính cứu hỏa, Thiếu tá Thiếu tá Dương Văn Thu đã quen với hiểm nguy, với khói lửa và áp lực sinh tử. Nhưng có những khoảnh khắc khiến anh không thể quên, nhất là trong dịp Tết. “Có lần, sau khi dập xong đám cháy, tôi đứng ngoài hiện trường nhìn pháo hoa xa xa. Bất giác thấy cay mắt. Không phải vì buồn, mà vì cảm giác vừa giữ được một mùa xuân cho người khác” - anh chia sẻ. Những giọt nước mắt của người lính cứu hỏa thường rơi sau khi nhiệm vụ đã hoàn thành, khi mọi người đã an toàn. Đó là cảm xúc rất thật, rất người, phía sau vẻ ngoài rắn rỏi của những bộ quần áo chữa cháy.

Tết của người lính cứu hỏa bên bánh chưng xanh

Ấm áp tình đồng đội

Tại Đội Chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ khu vực số 24, Trung tá Đỗ Xuân Cường và đồng đội coi nhau như người thân. Những ngày Tết, họ cùng nhau nấu ăn, chia sẻ câu chuyện gia đình, động viên nhau vượt qua nỗi nhớ nhà. Anh em ở đây đều hiểu cho nhau. Có người con còn nhỏ, có người bố mẹ già, nhưng tất cả đều chung một suy nghĩ: mình cố gắng thêm một chút để nhân dân được bình yên. Với những chiến sĩ trẻ lần đầu trực Tết, Trung tá Đỗ Xuân Cường thường là người động viên: “Rồi các em sẽ quen và sẽ thấy tự hào vì mình đã chọn nghề này”.

Hạnh phúc của người lính cứu hỏa rất giản dị - đó là những ca trực không có chuông báo động vang lên trong đêm Giao thừa, là việc kết thúc Tết mà không có sự cố nghiêm trọng nào xảy ra trên địa bàn. Tết trọn vẹn nhất là Tết bình yên, để sau những ngày trực căng thẳng, những người lính cứu hỏa mới có thể về nhà, đón “Tết bù” cùng gia đình. Khi ấy, mâm cơm không cần cầu kỳ, chỉ cần đủ mặt các thành viên là đã ấm áp. Một điều thường thấy ở các đơn vị chữa cháy khác của Phòng Cảnh sát Phòng cháy, chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ - Công an thành phố Hà Nội, không khí Tết nơi doanh trại đều mang một sắc thái rất riêng: giản dị nhưng ấm áp, lặng lẽ mà sâu nặng nghĩa tình. Trong căn phòng trực của Đội Chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ khu vực số 16, Lưu Văn Huy - chiến sĩ nghĩa vụ còn rất trẻ, đang cẩn thận lau lại bộ mũ bảo hộ đã theo anh qua nhiều ca trực. Đây là cái Tết đầu tiên Huy xa nhà, không có bố mẹ bên mâm cơm tất niên, không được đón Giao thừa tại quê hương. Thế nhưng, trong ánh mắt của chàng chiến sĩ trẻ ấy không có sự buồn bã, mà là một niềm xúc động rất đỗi chân thành. “Đối với tôi, Tết ở đơn vị cũng như Tết ở nhà. Ở đơn vị đã là có Tết rồi, vì anh em quây quần, ấm cúng và rất tình cảm” - Lưu Văn Huy chia sẻ - “Tết không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà ở cảm giác được đứng trong hàng ngũ, cùng đồng đội đón năm mới trong tâm thế sẵn sàng. Bữa cơm cuối năm của các chiến sĩ không cầu kỳ, chỉ vài món quen thuộc, nhưng chan chứa tiếng cười, lời chúc nhau bình an sau mỗi ca trực. Anh em động viên nhau nhiều lắm. Người này nhường người kia gọi điện về nhà trước. Có những lúc nhớ nhà, chỉ cần nhìn thấy đồng đội bên cạnh là thấy ấm lòng hơn”.

Giữ mùa xuân ở lại với Thủ đô

Trong sắc xuân của Hà Nội, có những mùa xuân được giữ gìn bằng sự hy sinh thầm lặng của những người lính cứu hỏa Công an Thủ đô, mỗi ca trực Tết là một lời cam kết không lời: sẵn sàng hy sinh niềm vui riêng để bảo vệ bình yên chung. Khi người dân yên tâm sum họp bên gia đình, khi thành phố chìm vào giấc ngủ bình yên trong những ngày đầu năm mới, đó chính là phần thưởng lớn nhất đối với người lính cứu hỏa - những người đón xuân trong ca trực lửa, lặng thầm nhưng đầy tự hào.

Khi Giao thừa đến gần, cả khu vực doanh trại chìm trong ánh đèn vàng dịu. Ngoài kia, phố phường rộn ràng, nhưng trong phòng trực, các chiến sĩ Cảnh sát Phòng cháy, chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ vẫn lặng lẽ theo dõi từng tín hiệu, từng cuộc gọi. Chiến sĩ Lưu Văn Huy đứng bên cửa sổ, nhìn về phía thành phố đang đổi sang năm mới. Khoảnh khắc ấy, nỗi nhớ nhà có chợt đến, nhưng không làm anh chùn lòng. “Em nghĩ đơn giản thôi, mình trực để người khác được vui Tết. Như vậy là thấy Tết có ý nghĩa rồi” - Huy nói. Từ những người lính dày dạn kinh nghiệm đến các chiến sĩ nghĩa vụ trẻ tuổi, tất cả đều chung một nhịp đập trong những ngày Tết: sẵn sàng nhận nhiệm vụ, sẵn sàng hy sinh niềm vui riêng. Thiếu tá Dương Văn Thu khẳng định: “Khi người dân yên tâm sum họp, khi thành phố không xảy ra sự cố nghiêm trọng trong đêm Giao thừa - đó chính là mùa xuân trọn vẹn nhất đối với lực lượng Cảnh sát Phòng cháy, chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ”.

Chu Hương

Nguồn ANTĐ: https://anninhthudo.vn/mua-xuan-o-lai-voi-nguoi-linh-cuu-hoa-cong-an-thu-do-post636751.antd