Người khách trọ và cô chủ nhà xinh đẹp
Thế này thì dứt khoát là sẽ nổ ra một trận lôi đình rồi! Kinh nghiệm đã được đúc kết. Một khi người thiếu phụ trẻ này không thể chịu đựng được nữa thì có nghĩa là cân bằng sẽ bị phá vỡ, cơn tức giận sẽ như giọt nước cuối cùng tràn khỏi ly nước, không làm sao có thể ngăn cản được! Mà buồn thay, tất cả chỉ là do thằng Hoàng, vì thằng Hoàng, đứa con trai lớn của chị.

Tranh minh họa: AI
15 tuổi, thằng Hoàng là một nhân cách chưa hình thành. Đi học thì không thuộc bài, không làm bài. Trong lớp thì đứng đầu bảng về mất trật tự. Thường xuyên trốn tiết học để đi chơi điện tử. Lười biếng, cẩu thả, vô lễ, bướng bỉnh và nói dối. Thằng Hoàng học kém toàn diện. Lớp 9 rồi mà chữ viết như gà bới. Ngọng elờ và enờ. Thằng Hoàng suốt từ lớp 7 đến lớp 9 toàn đứng bét lớp. Thằng Hoàng thiếu ý chí, không có lòng tự trọng. Thằng Hoàng dòng giống con nhà ít giáo dục. Hoàng thường làm cho mẹ nó khổ!
Thế này thì thật là không thể chịu đựng được nữa thật rồi! Vì người thiếu phụ trẻ sau khi gằn gọc một lần nữa câu nói nọ và vứt bịch cái túi xách tay vào buồng ngủ của mình, đã vừa nện cồng cộc gót giày tức tối đi xuống tầng một vừa thét gọi đứa con gái tên Trang, rằng mày mau mau đi tìm thằng Hoàng về đây cho tao không thì nó chết với tao.
Nghe vậy, Quang đã phải buông bút, bỏ dở bài phóng sự, thở ra nhè nhẹ và đứng dậy bước ra khỏi phòng. Quang là nhà báo. Quang đến thuê một căn buồng trong căn nhà này của Thoa. Căn nhà to 4 tầng nguy nga và một cái sân thượng. Tiếc thay, tòa biệt thự xây xong thì người chồng đột tử. Nay, tầng 4 để dành riêng là nơi thờ phụng tổ tiên và người chồng. Còn tầng 3 với hơn 50m2 là nơi Quang sở hữu trong vai khách trọ, với giá mỗi tháng 3 triệu đồng.
Giờ thì một năm đã trôi qua. Trước lạ sau quen, Quang từ người dưng đã có lúc trở thành thành phần trong những buồn vui của gia đình nho nhỏ có 3 mẹ con này. 3 mẹ con sống khá sung túc. Con gái tên Trang xinh xắn giống mẹ, học khá, toàn đứng đầu lớp và rất ngoan. Thoa là một người đàn bà đẹp, vào tuổi 35 nhan sắc càng lúc càng mặn mà, nhưng tính tình rất khác thường. Chị khao khát cái tuyệt đỉnh. Do vậy, nỗi căm uất của chị dồn hết vào đứa con trai, thằng Hoàng, một thiếu niên lêu lổng chưa có ý thức gì về sự tu dưỡng, tập rèn. Nó làm bẽ mặt chị.
Quả nhiên, Quang vừa theo cầu thang đi xuống tới tầng 2 thì gặp cái Trang đang chạy ngược lên. Gương mặt tròn trịa, tái nhợt, mấy sợi tóc dính mồ hôi bết trán, con bé túm lấy tay Quang, giật giật, miệng mếu xệch kinh hoàng, rối rít:
- Bác Quang ơi, bác can má cháu đi, không má cháu đánh vỡ đầu anh Hoàng cháu mất. Bác ơi, má cháu đã tìm được cái cán cờ bằng gỗ, chờ ở cửa rồi. Bác cứu anh cháu với, bác ơi!
*
Thật tình là Quang đã vội quay mặt đi. Quang không muốn nhìn thấy gương mặt Thoa lúc này. Một gương mặt dữ tợn, đỏ hăm, với 2 con mắt xếch chéo, cái lọn tóc cặp vống lên sau gáy, cùng hàm răng nghiến kèn kẹt và tiếng rít chói tai. Người thiếu phụ này, trớ trêu thay, với Quang lại là một vẻ đẹp tươi mởn, mặn mà đã in dấu trong ký ức và hoài niệm…
Cuối năm ấy, ngày nối ngày với những buổi trưa màu trời thanh thiên pha sắc vàng tuyệt đẹp và thanh tĩnh đến vô cùng. Và Quang đã nín thở vì bất ngờ khi trưa đó dòng suy tưởng đang êm chảy bỗng bị đứt quãng thình lình vì một tiếng hát nho nhỏ lẫn trong làn gió thơm vừa lọt vào căn buồng.
Về đây khi gió mùa thơm ngát
Ôi lũ chim giang hồ…
Quang đã dò dè từng bước lần xuống tầng 2. Qua khuôn cửa nhỏ, anh nhận ra Thoa, gương mặt nhìn nghiêng cắt một lát van vát tinh tế, thanh thản trong cái áo len vàng màu hoa cúc, với đôi bàn tay xinh xắn đang nhịp nhàng đưa đẩy 2 mũi kim đan. Cạnh chị là cuộn len đen pha xanh đang từ từ tở từng vòng nhỏ và một con mèo nhị thể, vật phân thân của gia chủ nằm thu gọn mình, lim dim 2 con mắt. Căn buồng trưa mùa đông hanh hao, ưng ửng long lanh như rắc kim nhũ vàng.
Còn chân dung nào của Thoa đẹp hơn thế! Những ngẫu nhiên số học không ngờ đã đem đến cho Quang một thực tại trộn lẫn thực hư, tạo nên một ám thị tổng hòa, để anh có được cái năng lực hơn người là nhìn thấy vẻ đẹp thuần khiết, cao quý của người thiếu phụ trẻ này. Rồi từ đó, bỗng nhiên trong anh nảy nở một khát vọng…
Thật tự nhiên, công việc của một hiệp sĩ tự nguyện dấn thân bảo vệ cho điều mình ngưỡng mộ, tôn thờ đã bắt đầu. “Này, Hoàng! Vào đề một bài văn nghị luận nên bằng một hình ảnh. Chẳng hạn, với đầu bài luận về tính tranh giành và nhường nhịn có thể viết như sau: “Trong đời sống hằng ngày, ta thường gặp cảnh tượng sau đây: Một chiếc xe buýt dừng. Một số người xô tới, chen lấn xô đẩy, bằng mọi cách để lên xe trước. Trong khi đó, một số người khác thì lui lại, nhịn nhường…”. Còn bài tập chữa ngọng elờ enờ đây. Bảo đảm một tuần là hiệu nghiệm: Quang bảo thằng Hoàng và sau đó bắt nó viết, rồi đọc những dòng sau đây: “Nàng tôn nữ diễm lệ nấu cơm nếp lạc, luộc thịt lợn, đem vào làng, biếu ông nội, qua chỗ lội, gặp Lin Tay lo, Yes yes no no, líu la líu lo, thụt chân nam, xoạc chân chiêu, ngã quay lơ, nồi niêu lăn long lóc!”
Không ngờ những lời chỉ bảo của Quang lại có tác dụng ngay với thằng Hoàng. Không ngờ bài tập chữa ngọng cho thằng Hoàng gây niềm vui lớn cho cả nhà. Cái Trang cười như nắc nẻ. Thoa cười thỏn thẻn. Quang nói vui vẻ: Thế có phải là đẹp là vui không? Thoa cúi mặt, ửng đỏ 2 gò má và đôi tai xinh xẻo, bỗng nhiên như thỏ thẻ, thật ngây thơ: Những khi cáu giận, em xấu xí lắm phải không, anh?
*
Nhưng lúc này thì Thoa đã hoàn toàn biến đổi thành một hình ảnh khác lạ rồi! Mặt đỏ căng, tay lăm lăm chiếc gậy gỗ lim dài hơn một thước, to tròn bằng ngón tay cái, môi bậm đến nhợt máu, mắt quăng quắc, chị đứng sẵn trong tư thế rình đợi kẻ thù ở cạnh cái cổng sơn xanh trước mảnh sân nhỏ nhà mình!
Quang đi ra đúng lúc thằng Hoàng phanh kít chiếc xe đạp ở trước cổng, rồi chống đôi chân dài ngoằng xuống đất. Đầu đội chiếc mũ lưỡi trai tím, lưng xề xệ cái ba lô đựng sách vở, nó ngoảnh mặt vào mảnh sân nhỏ, khuôn mặt dài thơ trẻ vô tư chưa hề hay biết điều gì đã xảy ra và sắp xảy ra, kể cả lúc mẹ nó xồ ra từ sau chiếc cổng với cái gậy gỗ giơ cao:
- Hoàng! Mày đi đâu, giờ mới về?
Cùng với tiếng quát, chiếc gậy vung lên, nhằm đầu thằng Hoàng quật xuống, thật là bất ngờ, ngoài cả dự tính của Quang. Với thằng Hoàng điều đó còn ngoài cả sức tưởng tượng. Nó vừa định mở miệng: Con chào má thì đã vội bật nẩy ra khỏi chiếc xe và may mắn, nhanh nhẹn né được người vào cái đốc cửa ở căn nhà đối diện. Đầu gậy của cú vụt trượt đập trúng cái yên xe. Nó mạnh đến nỗi chiếc xe không người giữ đứng yên đến mấy giây rồi mới đổ kềnh xuống đất.
- Hoàng! Tao còn dạy được mày nữa không? Hả!
Chiếc gậy lại vung lên và người phụ nữ trẻ một lần nữa lại xô tới phía trước. Cú gậy quất vô tri thứ 2 sượt qua thái dương Quang, nện đánh bịch xuống vai phải Quang.
- Thoa à, đừng cáu giận thế!
Quang nói giọng thật dịu, cùng với động tác giơ bàn tay trái lên cao, đón đỡ chiếc gậy gỗ nặng trịch đang như một ánh chớp vụt xuống lần thứ 3. Bàn tay trái của anh tê dại hẳn đi. Nhưng may, lần này anh đã tóm được đầu chiếc gậy. Và giật lấy nó, anh giơ ngang tay như chặn người thiếu phụ, không cho chị bước lên, tiếp tục xả cơn say máu. Người phụ nữ trẻ hẫng một nhịp đà, buông tay, há miệng kêu một tiếng nho nhỏ, để buột búi tóc sau gáy, xoay lưng lại, gằm mặt đi qua cổng, vào nhà.
Quang dựng chiếc xe đổ, quay lại phía thằng Hoàng, buồn bã bảo nó hãy đi đâu một lúc, tí nữa hãy quay về. Rồi Quang lặng lẽ bước qua sân, đi vào nhà.
Ở chân cầu thang, Thoa đang úp mặt vào tường ri rỉ khóc. Chắc hẳn là chị đang nhớ lại cái câu chị thỏ thẻ hỏi Quang hôm nào: Những khi cáu giận, em xấu xí lắm phải không, anh?











